Hạnh phúc nơi đâu

20:06 |

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...

1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 
Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.
Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 
Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.
Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu 1
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.
- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!
Ly mỉm cười, gật nhẹ.
- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.
Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.
- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.
Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 
Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.
Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.
Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.
- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?
- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.
- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.
- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.
Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu 2
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…
- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?
Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.

Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.
- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?
Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 
Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.
“Em nghe đây…”
“Em bận rồi anh à.”
Sau khi nghe  điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.
- Ly phải về gấp à?
- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.
Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”
Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.
- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?
Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu 3
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.
4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.
- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?
Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.
- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.
Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…
- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.
- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.
Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 
5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.
Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu 4
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…
Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.
- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?
Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…
6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.
- Em xin lỗi… 
- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…
- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.
- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?
- …
- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?
Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.
- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…
Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.
- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…
Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.
Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.
Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.
- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?
Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.
“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".

Hạnh phúc phía sau lưng

20:04 |

Bởi vì phải đương đầu với quá nhiều lựa chọn nên khủng hoảng, bởi vì sợ hãi và trốn tránh nên đã dần đánh mất niềm hạnh phúc ấy rồi.

Tuấn đang rơi vào một tình huống mà trước đây dù có nằm mơ cậu cũng chưa bao giờ nghĩ tới, một hoàn cảnh có thể tạm gọi là những khủng hoảng tuổi tiền 20, một hoàn cảnh bắt buộc cậu phải đưa ra những chọn lựa và giải quyết tất tần tật mọi chuyện khác nữa.

Những đứa trẻ ngang chừng tuổi lớn, đối mặt với chia ly và thay đổi, với lựa chọn và thử thách, liệu sẽ có cảm xúc gì? Sẽ co chân chạy trốn, sẽ phản ứng bằng cách chống đối tiêu cực, sẽ chọn cách đối đầu hay buông tay từ bỏ? Nhưng dẫu cho có xảy ra bất cứ chuyện gì, những đứa trẻ ấy rồi sẽ có ngày trưởng thành, và nghĩ về những chuyện quá khứ như một giai đoạn vẫy vùng trước khi chấp nhận…

Đó là những việc mà khi trưởng thành rồi, không ai dám làm lần nữa.

- Thế là ông định đi mà không nói gì với Linh?

- Ừ, định thế!

- Ông bị điên à? Có hiểu lầm gì thì phải nói ra thì mới biết đường giải quyết chứ!

- Nói chung ông không hiểu được vấn đề, ông có phải người trong cuộc đâu!

- Người trong cuộc không có nghĩa là được vô trách nhiệm!

- Chuyện của tôi tôi biết phải làm gì, ông đừng tham gia nhiều!

- Nói cho ông biết, ngày trước tôi không tranh giành với ông là vì biết Linh thích ông, bây giờ mới biết khi đấy tôi đúng là thằng ngu! Ông không xứng!

Huy sập cửa đi ra, bỏ lại Tuấn ngồi thẫn thờ trong phòng. Không phải vì khúc mắc hay hiểu lầm, càng không phải là bỗng dưng hết quan tâm đến nhau, chỉ là cậu không thể mở lời nói với Linh về chuyện mình sắp phải rời khỏi đây.

Với những người trẻ còn quá trẻ để chấp nhận những lần biệt ly quá sớm, khi câu nói tạm biệt còn vướng mãi trong cổ họng, khi không nỡ rời xa những người ở bên cạnh. Cảm giác bối rối đó, dường như bất cứ ai đã từng trải qua, sẽ hiểu.

***
 
Hạnh phúc phía sau lưng 1

Huy đặt vào tay Linh cốc trà xanh kem tươi, chăm chú nhìn mắt cô bạn sưng húp.

- Cậu với thằng Tuấn thế là thôi à?

- Thôi cái gì?

- Chia tay

- Ừ có lẽ thế!

- Còn thích nó không?

- Không!

- Nói dối!

Linh hớp một ngụm trà xanh, lớp bọt kem dính vào miệng man mát, một kiểu uể oải xâm chiếm cảm xúc, len lỏi và vùng vẫy trong một mớ hỗn độn. Rõ ràng là cô và Tuấn không thể tìm ra lối thoát cho chuyện của hai đứa, càng không thể nói một câu xí xóa là có thể đưa mọi chuyện trở về bình thường. Bởi vì chắc chắn chỉ một thời gian ngắn sau, bọn họ sẽ trở lại quãng thời gian khủng hoảng như trước đây và bây giờ vẫn thế.

Hàng trăm nghìn lần Linh tự hỏi, nếu mọi mâu thuẫn đều có nguyên nhân, vậy thì nguyên nhân giữa những cuộc cãi vã của cô và Tuấn là gì? Là bỗng dưng uể oải do mối quan hệ đi vào ngõ cụt bởi những mâu thuẫn xuất phát từ những điểm khác biệt, là bỗng dưng một ngày nào đó tỉnh dậy thấy phát mệt bởi những cuộc cãi vã, chiến tranh lạnh, hay là tất cả những thứ đó?

Bất giác, Huy đưa tay lên kéo cửa sổ, một quả bóng bay mắc kẹt trong đám tán cây bên kia đường, chiếc ruy – băng màu xanh bay nhè nhẹ trong gió.

Có thể là cả cậu, cả Linh, và cả Tuấn nữa, tâm trạng đều như quả bóng bay kia. Tuy có thể gặp gió là thoát khỏi giăng mắc mà bay lên trời, nhưng nhất thời vẫn mắc kẹt trong một mớ hỗn độn khó thoát ra.

- Linh, tháng sau Tuấn nó đi Canada!


Tuấn đeo máy ảnh, đi khắp phố phường tấp nập. Một bản nhạc Jazz văng vẳng vọng từ cửa sổ tầng hai một căn nhà kiến trúc Pháp sơn vàng cổ kính. Chiều tàn, hơi lạnh của gió mùa bắt đầu bớt cóng buốt, người ta đi lại vội vã hơn.

Những người trẻ, bởi vì phải tìm lý do để không bất chợt cảm thấy chơ vơ, lạc lõng. Khi chìm trong biển người rộng lớn mới nhận ra, có nhiều thứ quá mỏng manh để phải trân trọng, quá hữu hạn để mà khi bỏ lỡ rồi, khó có thể tìm lại.
 
Hạnh phúc phía sau lưng 2

Tuấn nhớ Linh từng nói. Bởi vì còn tình cảm, nên mới khó buông tay. Và chắc chắn còn tình cảm thì không thể gạt tay đối phương mà quay đầu ra đi.

Tuấn nhớ Linh từng nói. Cố ấy thích ghé vào quán café nằm sâu tít trong con ngõ nhỏ mà đường vào chỉ đủ một người lách qua. Quán café có một chiếc đàn violin cổ, quán café thích mở những bản nhạc Jazz ngai ngái êm đềm, nhưng có một chút hoang tàn, phong sương, kiểu của nó.

Một tuần nữa phải rời khỏi đây, liệu cậu còn mang những luyến tiếc gì? Hoặc không thì sau này mỗi khi nhớ lại, có tồn tại cảm giác hối hận hoặc xót xa hay không?

Chiều nhạt như một bản hòa tấu dở tệ, người đi qua lại như không chỉ chạm nhau, tiếng leng keng phát ra từ chiếc kéo lách cách của ông lão bán nộm bò khô vẫn đạp xe dọc các ngõ ngách quanh Hà Nội.

Mỗi lần gặp, Linh đều sà vào mua hai suất, rồi sẽ nhanh chóng ăn hết phần của mình mà quay sang tranh giành với cậu. Trời trở lạnh, cô ấy sẽ mở balo lấy ra chiếc khăn còn vương mùi hương man mát quàng vào cổ cậu, làu bàu rằng cậu ăn mặc phong phanh, và rồi ti tỉ chuyện khác nữa.

Đó là một cô gái khi thì nhiều chuyện, liến thoắng không thôi, khi thì lặng lẽ như một bà cô ưa hoài niệm. Tuấn đã thích một cô gái như thế, rất lâu rất lâu. Cũng đã từng “trẻ trâu” mà hứa hẹn rất nhiều, làm rất nhiều việc sến súa, ngoảnh đi ngoảnh lại, thời gian đã qua ấy chính là những thời khắc hạnh phúc nhất.

Bởi vì phải đương đầu với quá nhiều lựa chọn nên khủng hoảng, bởi vì sợ hãi và trốn tránh nên đã dần đánh mất niềm hạnh phúc ấy rồi.


Linh đợi Tuấn bên vỉa hè cạnh bến xe bus, cô ngồi xổm xuống, tay nắm sợi dây chuyền – món quà đầu tiên khi yêu nhau mà cậu tặng cho cô, tay buông thõng đến độ mặt dây chuyền sắp chạm vào đất.

- Có đúng là cậu sắp đi?

- Ừ!

- Để theo đuổi ước mơ à?

- Ừ!

- Chúng ta… hôm nay… như thế này là một kiểu chia tay đúng không?

- …

- Cũng tốt! Vậy sợi dây chuyền này, phải trả lại cho cậu.

Tuấn nắm chặt sợi dây chuyền, đầu nhọn của chiếc mặt dây đâm vào lòng bàn tay, chảy máu. Có cảm giác một điều gì đó quan trọng lắm bỗng chốc xa dần rồi hòa lẫn vào trong biển người trước mắt.

Khi chưa kịp yêu thương đủ, đã phải nói lời tạm biệt. Tuổi trẻ, giữa những ngã tư đường khác nhau, chọn cái này, bỏ cái kia, cho dù đi con đường nào cũng vẫn sẽ cảm thấy day dứt và hối hận. Nhưng, lẽ nào vì cuộc sống mà đành tâm vứt bỏ hạnh phúc? Lẽ nào tình còn ấm mà không giữ chặt được tay nhau?

Yêu thương luôn phải trả một cái giá quá đắt khi tranh đua với cuộc sống. Chúng ta luôn phải mạnh mẽ và lý trí, phải nỗ lực để đeo đuổi ước mơ. Còn cảm giác thì sao? Có cần quan tâm đến nó?
 
Hạnh phúc phía sau lưng 3

Một quả bóng bay có sợi ruy – băng màu xanh bay lảng vảng lên nền trời, rồi hòa lẫn cùng với bao la, vũ trụ. Có lẽ, cuộc đời luôn có nhiều sự lựa chọn, nhưng chúng ta có quyền chọn được hạnh phúc cho riêng mình. Cho dù có sai lầm, cho dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng không cảm thấy ân hận, bởi vì trong quãng thời gian tuổi trẻ, đã từng dũng cảm chọn lựa yêu thương.

Tuấn sực tỉnh, rồi chạy thật nhanh về hướng mà cô gái kia vừa đi khuất dạng.


Tuấn hoàn toàn không biết, trước khi gặp Tuấn, Linh đã gặp Huy. Cậu ấy đứng chờ Linh trước cổng ngôi biệt thự mà ngày nào Linh cũng đi qua đó, và ngắm nhìn rất lâu. Bởi vì đã thành thói quen, nên bất giác đã trở thành nơi có thể tìm thấy Linh mỗi khi cô “biến mất”.

- Linh, gặp Tuấn chưa?

- Đừng nhắc đến cậu ấy nữa! Tớ muốn cẩn thận suy nghĩ một chút…

- Có muốn nghe tớ kể chuyện này không?

Huy kể cho Linh câu chuyện về một chàng trai yêu đơn phương một cô gái, một ngày cậu ấy định nói ra tình cảm của mình thì phát hiện cô gái ấy đã yêu người khác. Chàng trai rất hối hận vì không chịu nói trước tình cảm của mình, chỉ có thể nhìn cô gái ấy hạnh phúc bên cạnh một người khác.

Linh dựa vào bức tường lạnh ngắt, mở to mắt nghe câu chuyện của Huy, cơ hồ như đang suy nghĩ về một điều gì đấy xa xăm lắm không thấy đáy.

- Chàng trai nghĩ, là do mình do dự nên đánh mất cơ hội, nhưng nguyên nhân lại không phải như thế!

- Thế nguyên nhân là vì sao?

- Bởi vì cô gái ấy vốn dĩ đã không yêu cậu ấy rồi, nói trước hay nói sau kết quả vẫn như vậy thôi!

- Ai bảo cậu thế? – Linh quay sang Huy, ánh mắt trong veo, dịu dàng – Chẳng phải cậu con trai ấy còn chưa kịp nói với cô gái tình cảm của mình hay sao? Đó mới là điều đáng hối hận.

- Hả?

- Kể cả có bị từ chối hay bất kể kết quả ra sao, nói ra rồi sẽ khiến người ta về sau không cảm thấy ân hận, vì ngay cả cho bản thân cơ hội cũng chưa từng thử. Nói thẳng ra là thất bại ngay từ ban đầu.

Linh lại hướng mặt lên phía tầng cao nhất của ngôi biệt thự, nơi có những giỏ hoa đủ loại, đủ màu sắc treo lơ lửng trên không trung như những cánh bướm xinh đẹp, như kết lại thành một dải cầu vồng rực rỡ trên cao, khiến người ta một khi đã chú ý sẽ muốn ngắm nhìn mãi không thôi.
 
Hạnh phúc phía sau lưng 4

- Huy, cậu biết ước mơ của Tuấn là gì không?

- …

- Lúc tớ dẫn cậu ấy tới đây, cậu ấy đã nói với tớ, ước mơ của cậu ấy là thiết kế được những ngôi nhà như thế này!

- Rồi sao?

- Tớ… đã không nghĩ tới ước mơ của cậu ấy, tớ luôn muốn cậu ấy ở lại đây và không đi đâu cả, thế nhưng có phải tớ quá ích kỷ rồi không?

- Không đâu, cậu ấy sẽ hiểu là cậu yêu cậu ấy!

- Nếu tớ cứ cố tình giữ cậu ấy lại, chắc chắn sẽ có một ngày cậu ấy sẽ oán hận tớ, ghét bỏ tớ, vì đã hại cậu ấy không thể theo đuổi ước mơ.

- Cậu đừng nghĩ tiêu cực… Tớ có chuyện này muốn nói với cậu nữa…

- Huy, tớ phải đi gặp Tuấn, tớ phải đi gặp cậu ấy ngay bây giờ!

- Linh!

Huy mỉm cười chua xót, vốn dĩ cậu đã định mở lời, vốn dĩ cậu đã định cho mình cơ hội để không phải là kẻ thất bại hoàn toàn trước bản thân mình, bất chấp việc thổ lộ này sẽ được coi là xen vào chuyện của người khác.

Cậu đã muốn mình ích kỷ một lần này thôi, muốn cô gái ấy biết tình cảm của cậu, và hiểu cậu đã có những tháng ngày đơn phương đau khổ như thế nào. Nhưng, đến cùng, cô ấy vẫn chạy đến với người cô ấy yêu, không cho cậu cơ hội để nói điều đã cất giữ trong lòng từ rất rất lâu.

Có lẽ, cậu đã mãi mãi không còn cơ hội, mãi mãi không…


Linh đi lang thang cả buổi chiều cho đến tối muộn mới trở về nhà, cuốn sách vốn định đưa cho Tuấn vẫn nằm yên trên tay. Cô đã từng nghĩ, chỉ cần cậu ấy cho cô câu trả lời, cô sẽ ôm chặt lấy cậu ấy nói mình sẽ đợi. Bất kể vài ba năm, bất kể sau này có ra sao, vẫn sẽ đợi. Nhưng không…

Nếu buông tay là một việc khó khăn như thế, nếu buông tay là một việc khiến người ta đau khổ đến thế, sự lựa chọn của Linh có phải là đúng đắn hay không?

Linh khựng chân. Bởi vì mải mê suy nghĩ cô không nhận ra, dưới ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống bóng người quen thuộc, cậu ấy ngồi trước bậc thềm cửa nhà cô, trên tay là sợi dây chuyền cô vừa dứt khoát đem trả khi nãy. Cậu ấy ngồi đấy, không có vẻ gì là sốt ruột, nhưng lại khiến người ta cảm thấy cậu đã đợi rất lâu rồi.

Nhìn thấy Linh, cậu ngồi bật dậy, không biết có phải do trời tối và đèn đường mờ ảo vọng lại không, mà Linh thấy ánh mắt cậu lấp lánh...

Dường như có ai đó đã nói: Tình yêu tuổi trẻ là thứ dễ đánh mất nhất, cũng là thứ khó từ bỏ nhất…

cách để chạy ứng dụng Android trên máy tính

02:01 |
Nhờ có các ứng dụng sau đây, bạn có thể chạy các ứng dụng Android trên các máy tablet lai laptop có màn hình cảm ứng, hoặc thậm chí là chạy Android chỉ cần chuột và bàn phím. Dĩ nhiên, việc cài đặt Android lên máy tính sẽ là tương đối khó khăn so với khả năng chạy 2 hệ điều hành song song của các máy Dual OS.
4 cách giả lập Android trên Windows

BlueStacks App Player
BlueStacks hiện là phần mềm giả lập ứng dụng Android hoàn thiện nhất trên Windows. Phần mềm này sẽ không bắt bạn phải cài một hệ điều hành mới lên máy của mình. Thay vào đó, BlueStacks chạy ứng dụng Android trên một cửa sổ Windows thông thường. Nhờ đó, bạn có thể chạy ứng dụng Android giống như chạy các ứng dụng Windows khác.
BlueStacks cũng hỗ trợ cài đặt dễ dàng các ứng dụng từ Google Play, do đó quá trình cài đặt và sử dụng ứng dụng Android trên BlueStacks là cực kì đơn giản và tiện dụng. Không chỉ có vậy, BlueStacks cũng có hiệu năng chạy ứng dụng và game Android rất tốt.
4 cách giả lập Android trên Windows bluestacks simulator

Giải pháp này không ép bạn phải từ bỏ Windows để đến với Android và có thể coi là cách kết hợp Android và Windows tốt nhất hiện nay, do các lựa chọn cài song song Windows và Android hiện nay đều chưa ổn định. Trải nghiệm BlueStacks được đánh giá cao bởi các ứng dụng chạy mượt mà và ổn định hơn nhiều so với các đối thủ cạnh tranh như YouWave và Windroy.
Ứng dụng giả lập Android của Google
Google cũng đã tung ra một ứng dụng giả lập Android trong bộ SDK dành cho Android (bộ phát triển ứng dụng trên Android). Bạn có thể sử dụng phần mềm này để chạy Android trong một cửa sổ Windows bình thường. Ứng dụng giả lập của Google cho phép bạn chạy Android đầy đủ tính năng, bởi ứng dụng này vốn được thiết kế để các nhà phát triển có thể kiểm thử ứng dụng do họ viết ra.
4 cách giả lập Android trên Windows bluestacks simulator

Rất tiếc, ứng dụng giả lập này có tốc độ hoạt động khá chậm và khó có thể coi là một lựa chọn tốt để chạy ứng dụng một cách đơn giản như BlueStacks. Bạn có thể sử dụng ứng dụng này để kiểm thử ứng dụng và tìm hiểu các phiên bản Android mới, song chắc chắn bạn sẽ không muốn chơi Angry Birds hoặc Temple Run hàng ngày trên ứng dụng giả lập của Android.
Nếu muốn thử ứng dụng giả lập Android, hãy tải bộ SDK Android của Google, mở chương trình SDK Manager, chọn Tools / Manage AVDs. Sau đó, click vào nút New và tạo ra một máy Android ảo (Android Virtual Device – AVD) mới, đặt các tùy chỉnh như mong muốn, sau đó chọn AVD này và nhấn nút Start.
Android-x86
Android-x86 là một dự án cộng đồng với mục tiêu port (chuyển đổi) Android lên kiến trúc x86, cho phép hệ điều hành này có thể hoạt động trên vi xử lý truyền thống của Intel và AMD. Ứng dụng này giúp bạn có thể chạy Android trên các laptop Windows và Linux thông thường, và thậm chí còn hỗ trợ cả netbook, giúp những chiếc laptop siêu nhỏ này kéo dài vòng đời thêm được ít lâu.
4 cách giả lập Android trên Windows bluestacks simulator

Hiện tại, chỉ có các mẫu laptop sau đây được hỗ trợ chính thức bởi Android-x86: ASUS Eee PC, Viewsonic Viewpad 10, Del Inspiron Mini Duo, Samsung Q1U, Viliv S5, và Lenovo ThinkPad x61 (tablet). Bạn hoàn toàn có thể cài thử Android-x86 lên máy vi tính không có tên trong danh sách này, song hãy lưu ý rằng Android-x86 vẫn còn chưa ổn định và do đó có thể gặp rất nhiều lỗi khi chạy, hoặc thậm chí là không chạy được. Bù lại, bạn có thể thử cài đặt Android-x86 làm một hệ điều hành ảo trong các chương trình giả lập như VirtualBox của Oracle.
Android on Intel Architecture
Intel đã tự phát triển một phiên bản Android dành cho các PC có firmware UEFI. Sản phẩm này có tên Android on Intel Architecture, hay thường gọi là Android -IA. Intel thậm chí còn tung ra một ứng dụng cài cho phép bạn cài đặt Android lên Windows 8. Bộ cài của Intel cho phép bạn giữ lại Windows 8 nhằm tạo ra một chiếc laptop/tablet chạy cả Android và Windows.
4 cách giả lập Android trên Windows bluestacks simulator

Cũng giống như Android-x86, Android -IA vẫn chưa ổn định và chưa hoạt động tốt trên nhiều thiết bị. Các thiết bị duy nhất được Android -IA hỗ trợ chính thức là Samsung XE700T, Acer Iconia W700, và Lenovo X220T, X230T. Lựa chọn Android -IA không phải là lựa chọn cho tất cả mọi người, song chắc chắn trong tương lai phần mềm này sẽ trở nên ổn định hơn nữa nhờ có sự đỡ đầu của Intel.

Như vậy, hiện tại, BlueStacks vẫn là lựa chọn tốt nhất giúp bạn có thể chạy ứng dụng Android trên Windows. Trong tương lai, nếu thành công Android on Intel Architecture và Android-x86 sẽ trở nên ổn định hơn nữa, cho phép bạn thay thế Windows bằng Android hoặc chạy 2 hệ điều hành này song song. Hiện tại, hãy lưu ý rằng nếu thử nghiệm Android on Intel Architecture và Android-x86, bạn có thể gặp phải một số lỗi phần mềm nghiêm trọng.

Danh sách trang web download driver của một số hãng máy tính

20:11 |
Danh sách trang web download driver của một số hãng máy tính. Công việc tìm driver cho máy tính sau khi cài lại gặp khá nhiều khó khăn nếu bạn đã mất đĩa driver. Và bạn cũng nên cẩn thận với những driver không chính thống trên internet.
danh-sach-trang-web-download-driver-cua-mot-so-hang-may-tinh
Hãy truy cập vào những trang web download driver của các hãng máy tính nổi tiếng hiện nay nhưAsus, Dell, Lenovo, Acer, Sony … để có thể download được driver sạch giúp chiếc máy tính của bạn vận hàng tốt hơn. Các bạn truy cập vào website của hãng máy tính mà mình đang sử dụng tìm kiếm theo tên máy tính bạn đang sử dụng để tải driver nha.

Danh sách các trang web tải driver của một số hãng máy tính

ASUS
AMD
ATI
HP
INTEL
LENOVO
NVIDIA
SONY
TOSHIBA
Hãy luôn tải driver từ các website của hãng máy tính mà bạn đang sử dụng nhé.

Core i3, core i5 và core i7 là gì?

20:10 |
Core i3, core i5 và core i7 là gì? Khi chọn mua máy tính bạn thường thấy các thông số core i3, core i5 hay core i5 được nhắc đến đầu tiên. Vậy ý nghĩa của chúng là gì?
Việc hiểu rõ về các thông số kỹ thuật này sẽ giúp bạn chọn mua được laptop vừa ý phục vụ công việc và giải trí.
core-i3-i5-i7
Hiểu rõ về core i3, i5 và i7 sẽ giúp bạn chọn mua laptop tốt hơn

Core i3, core i5 và core i7 là gì?

Core i3: Được sử dụng trong nhiều mẫu máy tính giá rẻ và tầm trung. Core i3 lõi kép đủ tốt cho nhu cầu sử dụng máy tính thông thường hàng ngày. Giá của các loại laptop core i3 thường rơi vào khoảng 7 đến 11 triệu.
Core i5: Là vi xử lý loại phổ thông của Intel, được dùng trong nhiều mẫu laptop 15 inch, thậm chí cả một số mẫu 17 inch. Giá của các loại laptop core i5 thường có giá từ 12 triệu tới 20 triệu.
Core i7: Có trong các phiên bản lõi tứ, thường được dùng trong những laptop cao cấp có giá đắt hơn một chút. Laptop chạy Core i7 thực sự hữu ích cho hoạt động chơi game hoặc sử dụng các phần mềm đồ hoạt như photoshop, Adobe illustrator …. Giá của các loại laptop core i7 thường có giá trên dưới 20 triệu.
Tất nhiên là các mức giá ở trên chỉ ở mức tham khảo thôi. Bạn biết đấy, đồ công nghệ thường xuống giá rất nhanh mà.

Điểm khác biệt giữa i3, core i5 và core i7

Core i7 và Core i5 hỗ trợ công nghệ TurboBoost (tăng tốc vi xử lý tự động) còn core i3 thì không.
Core i3 có 2 nhân 4 phân luồng xử lý dữ liệu.
Core i5 có 2 loại 1 loại 2 nhân và 1 loại 4 nhân nhưng cùng có 4 phân luồng dữ liệu.
Core i7 có 4 lõi và hỗ trợ siêu phân luồng nên cho phép xử lí đồng thời 8 luồng dữ liệu.
Điểm khác biệt chủ yếu của core i3, core i5 và core i7 đó là tốc độ xử lý dữ liệu. Nhìn vào các thống kê trên chắc bạn có thể nhận ra điểm khác biệt giữa chúng rồi chứ.
Chúc các bạn chọn được laptop ưng ý!

Cách vào Safe Mode trong windows XP, windows 7 và windows 8

20:08 |
Cách vào Safe Mode trong windows XP, windows 7 và windows 8. Chế độ Safe Mode sẽ giúp bạn xử lý các phần mềm độc hại, khôi phục hệ thống một cách toàn diện nhất.
Nếu bình thường máy tính bạn đột ngột bị khởi động lại sẽ có một menu cho phép bạn chọn các chế độ khởi động, trong đó có chế độ Safe Mode. Còn nếu các bạn muốn vào chế độ Safe Mode một cách chủ động hơn thì tham khảo các thủ thuật bên dưới nhé.

Cách vào Safe Mode trong Win XP và Win 7

Khi khởi động máy tính các bạn nhấn F8, một Menu hiện ra là bạn chọn Safe Mode nhé.

Cách vào Safe Mode trong Win 8

Các bạn nhấn tổ hợp phím Windows + R, hộp thoại Run hiện ra, các bạn nhập lệnh sau: msconfig
Sau khi nhập lệnh trên cửa sổ System Configuration hiện lên, các bạn chọn tab Boot sau đó tích vào ô Safe Boot như hình dưới:
cach-vao-safe-mode-tren-win-8
Cách vào Safe Mode trong windows 8
Nếu bạn chọn Safe Boot với Minimal là khởi động Safe Mode với chế độ thông thường, còn chọnSafe Boot với Network, là khởi động chế độ Safe Mode có kết nối internet.

Bonus thêm một cách vào Safe Mode trên win 8

Nhấn tổ hợp phím Windows+R, hộp thoại Run hiện lên các bạn gõ lệnh: cdm rồi Enter.
Một cửa sổ mới hiện lên. Các bạn nhập lệnh sau vào CMD: bcdedit /set {default} bootmenupolicy
Sau đó các bạn khởi động lại máy tính sử dụng HĐH Windows 8 của mình và nhấn F8 trong lúc khởi động và đây là kết quả:
cach-vao-safe-mode-trong-win-xp-win-7-win-8
Cách vào Safe Mode trong win XP, win 7 và win 8
Nếu muốn quay về thiết lập mặc định như ban đầu thì các bạn nhâp dòng lệnh sau vào CMD ( Cách vào CMD: Nhấn tổ hợp phím Windows+R, hộp thoại Run hiện lên các bạn gõ lệnh: cdm rồi Enter ):bcdedit /set {default} bootmenupolicy standard