Muốn có thêm cuộc hẹn dưới ánh mặt trời...

22:57 |

Đi qua đi lại vắt tay suy nghĩ, ráng chiều từng cơn đổ hắt xuống hiên nhà. Lâu lắm mới thấy mặt trời dễ chịu như hôm nay, cây đinh hương trước nhà đã ra nụ, tất cả đều đẹp đều nên thơ...

Một nụ hoa nở khẽ trong bình minh
 
Chào ngày mới tương lai đang sưởi nắng
 
Mắt nhắm chặt miên man trong kí ức
 
Về một chiều lác đác mưa rơi…
 
- Này! Thi sĩ lại bắt đầu làm thơ đấy hử, mà thơ củ chuối thế chả có ai nghe đâu lo đi lo đi không thì ế chổng vó đấy. Suốt ngày thơ với thẩn như bà già - Ngải Tây đập vai Lam cái bốp.
 
Hai đứa quen nhau từ thời còn để chỏm, nhà trong một khu nên nói chung là quấn quýt nhau suốt ngày. Mà sự đời kể cũng lạ, hai đứa với hai tính cách không kiếm chung một điểm tương đồng mà rốt cuộc lại chơi với nhau bền thế. Lam – một cô gái sống hướng nội, yêu văn thơ và vẫn thường lấy tiếng chim làm bầu bạn, tiếng gió làm tiếng đàn. Nói chung là lớn rồi nhưng vẫn còn mộng mơ lắm. Trong khi cô bạn cạ cứng Ngải Tây lại là một tín đồ của Rock, ăn mặc thì lại giống hippop quần thụng áo trễ, tóc xanh xanh đỏ đỏ, ăn nói chả giữ miệng gì. Cái gì cũng khai toẹt cho thiên hạ biết ngoại trừ chuyện của cô bạn thân đầu óc cứ lơ lơ lửng lửng.
 
Người ta thường nghĩ rằng giữa những người chơi thân với nhau thì chí ít cũng phải kha khá điểm tương đồng trong khi cả hai cô đây…….haizzzzzzz. Đúng là dùng “quy luật bù trừ” để giải thích. Một cô ít nói-một cô nói nhiều, một cô nhẹ nhàng thùy mị-một cô cá tính nhưng thất thường, một cô e ấp-một cô xông xáo và hồn nhiên đến lạ kì……
 
-Qua kiếm Lam có việc gì không?
 
-Cứ kiếm bạn là phải có việc à. Mà sao cứ ru rú trong nhà suốt thế, hay là chuẩn bị cho xuất bản một tập thơ, hihihi
 
-Ngải Tây! Mình không đùa đâu đang có chuyện cần suy nghĩ thật mà.
 
-Chuyện gì chuyện gì, kể nghe coi. Cơ mà sao suốt ngày cứ ôm khư khư cái điện thoại vào lòng thế. Hay là….hay là có chàng nào rồi – Ngải Tây vẫn đang tiếp tục dò xét.
 
-Ừ thì có anh này mới quen trên Facebook, nói chuyện lâu rồi mà người ta muốn hẹn gặp ngoài đời. Tại ít tiếp xúc nên đắn đo quá, cứ sợ bị lừa vì bản thân mình rạng rỡ thế này mà, ha ha ha.
 
-Thôi đi bà cô già! Bà có ai rước cho là may phúc bảy mươi đời rồi còn bày đặt. Mà thằng nào nó dại thế chứ?
 
Lam đi qua đi lại, chả biết có nên kể cho Ngải Tây nghe chuyện của mình không. Sợ nó lại nghĩ mình dại dột vì mấy thứ tình cảm trên mạng lắm trong khi nó trải qua biết bao mối tình rồi. Mình thì nhìn người ta có đôi có cặp, cảm giác thèm thuồng như bụng đói mà gặp “Cút chiên bơ”…ực ực thèm quá! Cô  lấy tay lắc nhẹ đầu mình cho tỉnh táo và quyết định kể chuyện này cho Ngải Tây nghe.
 
Muốn có thêm cuộc hẹn dưới ánh mặt trời... 1
Chả biết từ lúc nào mình và anh ấy nói chuyện thân thiết lắm, cảm giác cứ như bà con vậy, có chuyện gì cũng khoe anh. Mà cậu biết rồi đấy! mấy ai chịu được cái tính trời đánh của mình vì hầu như tất cả đều bỏ chạy sau vài lần tiếp xúc. Có lẽ cái tôi lớn quá và bản thân lúc nào cũng muốn được người khác chiều chuộng nên đâm ra sinh hư. Lạ điều  là anh này chịu được mình cậu ạ. Thấy cũng hiền hiền, có lẽ là dân quê lên thành phố trọ học nên mình cảm thấy thoải mái, tự nhiên. Mỗi khi có chuyện gì không như ý thì mình đều kể anh nghe hết. Mà bây giờ mình thật sự rất muốn gặp anh ấy, xem con người và cách nói chuyện có giống nhau không nhưng bản thân lại nhát quá, chả biết sao cả, hu hu cậu nghĩ cách giúp mình với – Lam níu áo Ngải Tây như muốn nũng nịu.
 
 - Chuyện này cậu tự lo đi. Mình chán bọn đàn ông lắm rồi, thằng nào cũng như nhau chả ra gì hết. À mà ăn nem nướng không để mua luôn chứ đang thèm quá?!
 
- Ăn uống gì giờ này. Hay là…mình…mình có ý kiến này cậu xem được không.
 
- Vụ gì? Lại tính nhờ vả chị đây cái gì nữa, nói lẹ lên để chị còn đi “đập phá” nữa chứ.
 
-Hay cậu đi gặp anh ta giúp mình đi, mình núp sau quan sát. Chỉ cần cậu giúp mình chuyện này, mình sẽ làm tất cả vì cậu. Phòng cậu dơ mình sẽ lau, mình sẽ dẫn cậu đi ăn uống thỏa thích, sẽ cùng đi shopping để lựa mấy bộ quần áo không giống ai. Sẽ giúp cậu thu dọn nhà cửa,… cái gì cũng ok, trong vòng 2 ngày. Sao, sao, hấp dẫn chứ?
 
-Cái gì? Thôi hết hứng ăn nem nướng rồi. Cậu lại tính bày trò khỉ gì nữa đây. Sao thấy cái vụ này cứ giống giống phim Hàn Quốc thế nào. Một người giả danh gặp mặt, một người ban đầu chối đây đẩy không chịu đi. Cả hai lại cùng yêu một anh chàng dẫn đến tình cảm bị sứt mẻ. Thôi thôi cho mình xin, mình dám liều cái khác chứ thứ này mình không đùa đâu.

-Chứ ai bảo là không coi đàn ông ra gì? Mình nhớ là chưa nói mẹ cậu vụ cậu làm mất dây chuyền trong ngày sinh nhật, quên chưa nói mẹ cậu là cậu vẫn trốn nhà đi chơi rông nhưng vẫn luôn nói dối qua nhà mình. Bây giờ tính sao, em yêu à! Em phải chọn - Lam vỗ nhẹ má Ngải Tây và thầm thì từng tiếng.
 
-Cậu ghê gớm thật đấy! Cái gì mà hiền lành, trong sáng, thánh thiện. Hừ, là cáo già thì có. Gặp mặt thôi chứ gì, hẹn đi, một lần duy nhất thôi đó, không bao giờ có lần hai đâu – Ngải Tây nói xong mặt xám xị đạp cửa bỏ về.
 
Lam tự dưng thấy có hứng thú với chuyện này, cứ tủm tỉm cười miết. Đã lâu rồi cô không có niềm vui nào cả, cuộc sống vẫn quay với vòng xoay biến động nhưng riêng mình cô thì luôn chìm đắm trong tiểu thuyết và một mớ hỗn độn văn thơ. Lục giữa một rừng quần áo lấy trong tủ mấy cái váy hoa nhẹ nhàng vẫn thi thoảng mặc mỗi lần dạo phố, dẫn Ngải Tây đi mua một đôi hài búp bê, bím tóc nơ đầy đủ làm trang phục cho cô đến với cuộc gặp gỡ này.
 
Muốn có thêm cuộc hẹn dưới ánh mặt trời... 2
Đi qua đi lại vắt tay suy nghĩ, ráng chiều từng cơn đổ hắt xuống hiên nhà. Lâu lắm mới thấy mặt trời dễ chịu như hôm nay, cây đinh hương trước nhà đã ra nụ, tất cả đều đẹp đều nên thơ. Cô muốn nơi hai người gặp nhau khung cảnh phải lãng mạn, nơi thác nước róc rách chảy, nơi tiếng dương cầm du dương bay bổng, nơi mà hai người có thể đồng điệu về cảm xúc. Nhưng mà…cô chợt nghĩ đến con bạn của mình vì biết đời nào nó chịu ngồi yên trong mấy cái nơi như thế, nó thích tung tăng, bay nhảy và thường chơi mấy cái thứ độc đáo đến rợn người. Nhớ có lần nó đốt pháo trong ngăn bàn, mém tí bị đuổi học. Đi đâu được nhỉ, ôi!Điên thật. Tất cả chỉ vì cái sự tò mò của mình mà ra hết. Thôi thì đành gọi hỏi nó cho rồi vì đằng nào người đi gặp cũng là nó.
 
-12h trưa chủ nhật chỗ chuồng cọp ở Sở thú!
 
-Cậu có bị làm sao không? Ai lại hẹn hò chốn toàn đười ươi với vượn thế kia, mà sao lại hẹn cái giờ oái oăm nắng đến điên người cơ chứ?
 
-À! Giờ đó người ta cho cọp ăn thịt, cũng muốn thử hù dọa xem sao. Mà mình đi, muốn hẹn ở đâu là chuyện của mình. Nếu cậu không thích thì đi mà gặp, mình không ham. Bực bội mà!
 
-Rồi rồi, biết rồi! chị bớt nóng dùm em một cái. Trang phục em lựa sẵn rồi, chỉ cần xỏ vào là đi thôi. Tóc thì qua đây bím cho chứ cứ để như bình thường anh ta lại tưởng cậu là giang hồ đâu đến đòi nợ có mà chạy mất dép. Mình sẽ đảm bảo xinh lung linh, xinh điên đảo luôn nếu như cậu gửi trọn tin yêu nơi mình, ha ha.
 
Lam mong chờ lắm, mới thứ hai mà cô đã háo hức, rục rịch chuẩn bị đồ cho chủ nhật. Cuốn sổ tay hồng phấn tick đầy các dấu gạch,  đầu óc chả tập trung làm gì hết. Cô lên mạng thông báo ngày giờ cụ thể với anh. Anh bảo cô khác người, địa điểm chọn cũng thật lạ nhưng trai quê như anh, được hẹn gặp cô là vui lắm rồi chứ nào dám ý kiến, cứ y lệnh mà làm.
 
Muốn có thêm cuộc hẹn dưới ánh mặt trời... 3
Anh nghèo, anh không có những thứ của cải của bọn lắm tiền nhưng quan trọng cô thấy ở anh có nghị lực, niềm tin vào tương lai trước mắt để phấn đấu. Anh nói bản thân anh không có quyền lựa chọn sống trong gia đình giàu có hay nghèo hèn. Quan trọng là anh được sinh ra trên cõi đời, đó là ân huệ mà ông trời đã ban tặng. Cuộc sống của anh, anh sẽ dùng máu trong tim để viết nó. Lam tiếp xúc với anh, chỉ là qua mấy dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng không hiểu sao con người này khiến cô phải suy nghĩ và trăn trở nhiều lắm. Cô nghĩ nếu như anh quyết tâm thì chắc sẽ thành công trong cuộc sống.
 
Anh nói anh tên Đăng, là sinh viên đến thành phố trọ học. Dùng chung điện thoại với bạn nhưng hôm đó gặp sẽ không mang theo vì anh đánh cược với bản thân rằng nhất định cô sẽ đến. Đối với anh cô là người có trước, có sau, lịch sự và luôn giữ chữ tín…
 
-Cậu kéo mình đến Sở thú lúc 8h làm gì? Buồn ngủ muốn chết – Lam phàn nàn trong cơn ngái ngủ.
 
-Mình đi dạo một vòng quanh đây trước khi gặp anh ta cho quen “Địa bàn” để dễ dàng hành động, tiện chụp cho cậu vài tấm ảnh kỉ niệm luôn. Già tới nơi cũng cần vài tấm để đời khoe con cháu chứ, hahaha.
 
Hai đứa đi liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ, chụp được vài bức ảnh nên hồn còn đâu toàn mấy tấm nhí nhố. Lam không chịu đi nữa, vốn sức khỏe yếu, không quen vận động nên dễ đau chân. Cô tựa người vào phiến đá ngồi nghỉ, bảo Ngải Tây ra đằng kia mua kem ăn cho bớt nóng. Nhìn Ngải Tây hôm nay thật đẹp, dịu dàng, duyên dáng như khi còn chơi chung lúc bé, nếu cứ ăn mặc thế này và nói chuyện nhỏ nhẹ hơn nữa thì sẽ có khối anh chết đứ đừ. Cô cũng hy vọng bạn mình gặp được một người tốt, vì họ mà sẵn sàng thay đổi suy nghĩ của bản thân.
***
 
Cầm hai cây kem trong tay, chạy thật nhanh về chỗ Lam không sợ kem tan mất. Bỗng cô khựng lại, thấy một đứa con trai quen quen và sực nhận ra đó là Trình Vũ – cậu bạn mà cô vừa đá xong, đang tay trong tay với con nhỏ nhìn phát ghét. 
 
Đang định xăm xăm tiến lại làm cho hắn ta bẽ mặt, cầm kem trên tay cũng không chắc nữa nên “Bộp!” cây kem phần Lam rớt xuống, một anh chàng nhìn khù khờ như mọt sách xin lỗi cô rối rít dù cô biết hẳn không phải lỗi của anh ta. Cô chỉ quá tức giận khi trong tích tắc cô không thấy Trình Vũ đâu nữa. Ngay lúc đó, lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt, sẵn “giận cá chém thớt luôn”. Với cái bản tính đanh đá của mình, cô chửi một tràng dài cho hạ hỏa. Nói là chửi anh chứ đầu cô toàn nghĩ về tên Trình Vũ chết tiệt đó. Thấy anh ta cũng tội nghiệp, nghe chửi mà im phăng phắc nên cô tha cho. Anh ta không biết vội vã gì mà đâm đầu đi thẳng, còn cô cứ ngẩn ngơ tiếc cây kem rớt đất mãi. Thế là phải chạy lại chỗ cũ mua cây kem khác cho Lam với tốc độ của “mãnh thú” cho kịp hẹn.
 
- Này! Kính cận đi đâu đây, làm rớt kem của chị chưa đã nữa hay sao mà còn đi theo? Ra chỗ khác chơi vì đây là địa bàn của chị. Con nít! Biến! – Ngải Tây không biết người đó là Đăng nên cứ mạnh mồm nói.
 
- Thế à? Anh cũng đang chờ bạn. Bạn anh cũng hẹn ở đây, cô ấy sắp đến rồi nên em cho anh đứng ké xíu. Gặp xong anh dẫn bạn ra chỗ khác, không làm phiền em đâu – Đăng gãi đầu rồi kèm một nụ cười tỏa nắng.
 
Muốn có thêm cuộc hẹn dưới ánh mặt trời... 4
Vốn là đứa lười học nhưng rất sáng ý và thông minh. Cô nhớ Lam nói anh bạn bảo vốn quê ở miền Trung, hiền lạnh cục mịch. Xem ra đúng là hiền thật, thấy ăn mặc cũng quê quê nhưng lại có đôi mắt thật sáng. Cô ít khi chú ý và nhận xét một người quá nhiều nếu như nó không gây chút ấn tượng gì cho cô. Cô bán tín bán nghi, chỉ sợ là anh ta thật thì không biết chui đâu để khỏa lấp cái sự xấu hổ đến ngượng ngùng này. Cô là con gái thành phố nên ít nhiều cũng tự tin, cô đành bắt chuyện hỏi anh trước nhưng trong lòng lạy trời cho không phải người đó.
 
- Hi! Nãy em đùa với anh cho vui chứ không có ý gì đâu, có gì thất lễ anh bỏ qua cho em nhé – Ngải Tây vân
vê cái váy gần như muốn rách.
 
- Hì hì không sao đâu em.
 
- Mà anh tên gì đó nhỉ, em nghe giọng có phải người miền Trung không anh?
 
- Anh đúng là người miền Trung, anh tên Đăng còn em tên gì?
 
Cô cảm giác như lồng ngực căng phồng, máu dồn lên não không kịp thở. Đâu ai ngờ gặp phải tình huống dở khóc dở mếu thế này, lúc này chạy cũng không được, phủ nhận cũng không xong. Thôi thì đành mất mặt xin lỗi anh ta rồi bắt đầu dịu dàng đóng vai Lam vậy không thì cô sẽ chết chắc. Quân dung tươi tỉnh, khí thái bỗng toát ra vẻ dịu dàng đằm thắm, môi chúm chím tựa như cánh hoa rơi. Cô chỉ ước sao không ai nhìn thấy cái sự giả tạo đến đáng sợ này của mình, không thì ngày mai tạo scandal trên lớp mất.
 
- Đăng! Người anh cần gặp chính là em-em tên là Lam, vẫn hay nói chuyện trên Facebook với anh đấy. Anh đừng ngạc nhiên vì thấy ava trông không giống em lắm. Hình lúc đó cách đây 2 năm, giờ em thay đổi cũng nhiều rồi, ai cũng nói em lớn trông xinh hơn. Còn về việc có thái độ của em từ nãy đến giờ là em đang đùa đấy, chứ em hiền khô à. Tại em sắp diễn đêm văn học nước ngoài ở trường, vào vai mẹ Bạch Cốt Tinh nên chắc do nhập tâm quá mà thiếu sót trong cách cư xử. Anh rộng lượng bỏ quá cho em nhé?
 
Đăng vẫn ngẩn ngơ nhìn cô không chớp mắt. Khuôn mặt tinh anh, dáng người nhỏ xíu nhưng lại khiến anh có cảm giác gì lạ lắm. Như gió lùa qua lồng ngực, như tiếng trống đánh liên hồi. Anh không biết cảm giác đó là gì, nhưng từ lúc gặp cô lần đầu tiên khi cô chạy vội làm rớt kem đến mãi tận bây giờ, tim anh rộn rã lắm. Liệu có phải là……sét đánh cháy tóc không?
 
Anh mời cô vào quán nước gần đó nói chuyện, cái nắng nóng trưa hè không làm những câu chuyện của đôi bạn trẻ kém hấp dẫn. Lam đành phải ngồi thu lu một góc vì mỏi chân và muỗi cắn đến sưng vù và không quên hy vọng cuộc nói chuyện không bị lộ. Không biết giữa hai người nói chuyện gì, có lẽ là nói rất lâu, chỉ khi gặp lại Lam, cô nháy mắt rồi chống tay lên vai người bạn thân rồi nói:
 
-Sắp cho mình một cuộc hẹn lần hai
 
Sở thú trong mắt Ngải Tây hôm đó, tất cả đều như dát bạc mà lung linh... 

Mây ở đâu là chuyện của gió

20:21 |

Ngồi đây, tôi biết cô đơn đang hôn nhẹ lên trán mình, nhưng chắc chắn nụ hôn đó không vấn vương một nỗi buồn nào cả. Vì tình yêu là chuyện của trái tim và mây ở đâu là chuyện của gió, phải không em?

Ngày trước, khi còn với nhau, Hân có thói quen rất đỗi dễ chịu, em hay rúc nhẹ vào ngực lúc tôi đang căng mắt viết bài cho tòa soạn, rồi tự níu lấy cánh tay choàng dịu qua vai, thỏ thẻ vào tai tôi đủ điều. Hân nói rất nhiều, nhưng khó mà tôi hiểu hết được. Trong cả lô lốc các lý thuyết, cảm nhận của em về tình yêu, tôi và em đã từng có một trận tranh cãi nảy lửa. Em coi tình yêu là một cuộc bám víu - giống như một nhà văn nữ nào đấy đã từng viết - mà vốn dĩ bám víu thì rất đáng thương. Em nói tình yêu là chuyện của trái tim, yêu theo trái tim mình thôi. Tôi lại nghĩ khác, có chung, có thủy và cả trách nhiệm.
 
Khi cuộc cãi vã lên đến đỉnh điểm, mặc kệ tôi, em im lặng chọn một góc nhỏ nào đấy và nức nở. Nhìn em tội nghiệp và đáng thương như con mèo kiệt sức sau một cuộc truy đuổi quyết liệt nhưng không thành. Thế mà lúc ấy, lòng tự trọng của tôi chẳng cho phép mình vỗ về con mèo đang ủ rủ kia…
 
Mùa đông năm ấy, em bỏ lại tôi một mình trong căn phòng tưởng chừng sẽ ngập màu hồng. Mảnh giấy mỏng đặt dưới lọ hoa: “Em sống theo trái tim mình, anh nhé!”
 
Đơn giản và nhẹ nhàng như khi Hân đến. Những ngày sau đó, tôi tìm em, lục tung cả thành phố, từng ngõ ngách, từng chốn cũ nơi chúng tôi đã có nhau. Bờ hồ vẫn lặng như lúc trước, dải ghế đá vẫn đủ hơi lạnh để khiến cho các cặp nhân tình tựa vào nhau khi sương xuống. Hàng cây vẫn lao xao như thế, chỉ có điều lá rụng ngày ấy đã được dọn sạch, thay vào đó là những vũng nước còn đọng lại từ cơn mưa rào đêm qua. Tôi đi một mình, lang thang như một kẻ tha phương chẳng biết ngày mai. Bao nhiêu công việc, bao nhiêu sự kiện để viết bài bị đọng lại. Mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thờ ơ, cũng có thể là giả vờ thờ ơ. Chẳng có ai nỡ chỉ trích một kẻ thất bại trong chuyện thương yêu. Nhưng tất cả những gì tôi bỏ ra đều vô ích. Hân biến mất tựa hồ như chưa đến, chẳng một dấu tích.
 
Ở thành phố không rộng những đủ để hai người từng yêu thương lạc mất nhau như thế này, Hân không quen ai, em ít khi ra ngoài và giao du với bạn bè. Cũng có thể Hân có bạn, nhưng những mối quan hệ bên ngoài của em hầu như tôi không biết. Đã từng có lúc tôi tự cho mình cái quyền được sở hữu Hân, nghĩ em là của tôi và mãi mãi về sau vẫn thế. Nhưng chính cái chủ quan ấy, chính cái quyền ích kỷ ấy đã đẩy em biến mất khỏi tôi. Chưa bao giờ trong một vòng đời, tôi thấy mình ngu ngốc đến như thế, nhưng rồi mọi chuyện cũng dần dễ hiểu hơn khi tôi vô tình bắt gặp Hân và Phú ở MinDa Café.
 
***
 
Những buổi trưa lúc giao mùa của tháng 3, trời làm nắng như đổ lửa. Từ ô cửa kính bên cạnh bàn làm việc của tôi ở tòa soạn nhìn xuống dưới là quán café sách. Tầm nhìn lại trúng ngay vào dãi hành lang đầy hoa tường vi của các khung của sổ bên ấy. Dán mắt vào màn hình máy tính để biên tập bài như thế, đến khi đầu óc hơi nặng một chút, tôi tháo kính rồi tự pha cho mình một tách trà để thư giãn. Ngày nào cũng vậy, trong khoảng gần 2 tuần tôi luôn nhìn thấy em ngồi ở đấy, bên khung cửa sổ đầy hoa tường vi. Ấn tượng đầu tiên của tôi về em là một cô nàng đeo kính, da trắng và trong như chưa hề có một vết tì. Chỉ riêng điều trên đôi vai trắng ngần ấy luôn hiện rõ một tattoo nhỏ.
 
Mây ở đâu là chuyện của gió 1
 
Em thích mặc váy hoa, và thường xuyên chỉ dùng Deal – một loại cocktail ở miền nhiệt đới. Trong mắt tôi, chừng ấy thông tin không ngăn nỗi sự tò mò. Thứ nhất là gương mặt và thứ hai là cái tattoo nhỏ nhắn kia. Em ngồi đó, kiên trì và nhẫn nại đến mức như bị kết dính với chiếc sô-pha màu trắng. Điều khiến tôi thảnh thơi dần dần không còn là tách ô long ấm nóng nữa. Chính là em, được nhìn em an nhiên và hiền hòa trong không gian tựa hồ chỉ dành riêng cho một người đã khiến tôi có một hứng thú lạ lùng trong công việc. 
 
Thế mà những ngày giữa tháng tư, tôi không thấy em an nhiên như vậy nữa. Biết bao nhiêu hụt hẫng hiện lên trong đầu một gã trai vốn đã thiếu yêu thương, Sự tiếc nuối không nhấn chìm một con người nhưng có thể sẽ khiến ai đó hụt hơi trong một vài công việc tưởng chừng là quen thuộc. Ngoài giờ làm, tôi lang thang nhiều hơn ở các quán xá, mong mỏi một điều tưởng là không thế. Giá mà tôi có một lần mạnh mẽ, không chấp nhận những nhẹ nhàng yên bình như thế. Cảm giác giống như cứ mãi ngắm nhìn một thứ đồ yêu thích trong quán mà không mua nó về rồi đến một ngày, bất ngờ nhận ra nó đã thuộc về quyền sở hữu của người khác. Nhưng tôi còn lạc quan, còn hy vọng khi ít ra bây giờ có thể em chưa thuộc về ai. 
 
Sáng nay, một vụ cháy nhà do nổ bình gas ở con hẻm cuối đường Hoàng Diệu khiến cho một người dân gọi điện khẩn về tòa soạn. Tất cả phóng viên đã đi công tác, tôi đành xách máy chạy đi lấy tin. Thực ra đây cũng là một công việc mà đáng lý ra một phóng viên như tôi phải năng nổ, nhưng cảm giác gần 3 tháng nay không chạy tin sự kiện khiến tôi chây lười với vụ việc như thế này. Đến nơi, người dân hiếu kỳ tập trung lấp cả con hẻm chật chội.
 
Đám cháy đã được dập, nhưng bờ tường với vết nhơ của khói thì còn đó. Lách qua những đồ đạt đã hư hỏng, tôi nhẹ nhàng đi vào căn phòng, nơi có bình gas phát nổ. Chủ căn nhà là một cô gái khoảng 22, tôi đoán thế. Nhìn cô ủ rủ và xõa tóc hững hờ ở vai. Có lẽ cô không nhận ra sự có mặt của tôi cho đến khi tôi bắt đầu chuyển chế độ máy ảnh sang có đèn flash. Nhưng không ngoảnh mặt lên nhìn, cô quay lưng lại, và thu người vô góc tường. Trong không khí nặng nề của căn phòng, sự “chuyển động” ấy làm tôi khẽ đưa mắt nhìn về cô một lần nữa. Đôi vai gầy sau làn tóc hơi rối ấy thấp thoáng một tattoo, chính là tattoo trên đôi vai mà tôi thường thấy từ ô cửa kính tòa soạn. 
 
- Anh có cần thông tin gì thêm không? Căn nhà này là em thuê lại của người ta thôi! - Vừa nói, em vừa khẽ lắc đầu cho những sợ tóc còn vướn ở khóe mắt hất ra. Giọng em cất lên phá tan không khí nặng nề của căn phòng đầy mùi khói. Từ khi nhận ra tattoo trên vai em, tôi buông hờ máy ảnh.
 
- …
 
- Anh phóng viên ơi! – Em lại gọi tôi lần nữa.
 
- À… Ừm, thực ra thì có nhiều chuyện để hỏi lắm, nhưng cơ bản là anh sẽ không viết bài này.
 
- Ý anh là…? – Em lấy tay đẩy gọng kính viền đen lên trên sóng mũi, ngước mắt nhìn tôi.
 
- …
 
***
 
Tôi kể cho em nghe hết, rằng tôi đã nhìn thấy em như thế nào, những ngày qua tôi lang thang để tìm em ra làm sao. Có thể em không hứng thú lắm về câu chuyện “một mình” của tôi, và cũng có thể em nghĩ đó chỉ là một kịch bản cưa cẩm quen thuộc của những tên phóng viên dẻo miệng. Nhưng không biết em nghĩ gì mà vẫn dọn chút ít đồ đạt còn sót lại sau vụ cháy để về với căn phòng ở khu chung cư của tôi.
 
Mây ở đâu là chuyện của gió 2

Hân là con gái của mùa thu Hà Nội, em nhạt nhòa nhưng sâu sắc. Hân kể với tôi rẳng em đang đi tìm, chỉ là tìm thôi chứ thật ra em cũng chưa biết là mình đang tìm thứ gì. Em nói Hà Nội hiền và rất nhiều thứ hay ho, nhưng chật quá, cả công việc cũng chật nên em đến thành phố nơi tôi đang ở để tìm. “Anh có quyền nghĩ rằng em đã tìm thấy thứ ấy… Chính là anh!” – Hân nói vậy. Tôi tin em.
 
Căn phòng không rộng lắm, chỉ đủ làm hài lòng một tình yêu mới chớm. Ban ngày tôi đi làm, Hân ở nhà, hoặc vùi mắt vào tiểu thuyết, hoặc một mình bên khung cửa với ấm trà ô long. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau rảo bước khắp các con đường nhiều cây của thành phố. Hân nói rằng em nhớ Hà Nội ở những mùa lá rụng, tôi đưa em dạo qua góc công viên, nơi đó có con đường quanh năm được phủ lá. Những ngày khi lượng tin bày đầy đủ với chỉ tiêu tòa soạn giao cho, tôi cùng Hân đi đâu đó thật xa, vùng ngoại ô hay những miền quê yên ả.
 
Mây ở đâu là chuyện của gió 3
 
Thỉnh thoảng, tòa soạn cũng có tiệc tùng, tôi và em lại được dịp sánh bước bên nhau. Mọi người khen Hân mà lòng tôi cứ rộn cả lên, còn em thì chỉ cười tít cả mắt chứ không nói gì trong những buổi như thế. Hạnh phúc khi ấy như tấm vải hồng ngập cả gương mặt lúc nào cũng hớn hở của tôi, hạnh phúc chan vào cả công việc và trong cả những chuyến đi dài ngày lên vùng cao. Nhưng đôi khi hạnh phúc quá, yên bình quá khiến người ta hay ảo tưởng về những thứ đang có. 
 
***
- Em về nhà với anh! – Đẩy cửa đi vào, không chào Phú như mọi ngày ở tòa soạn, tôi nắm tay Hân kéo ngược về phía mình và hét như một cái loa khiến cả quán café nhìn lại.
 
- Anh thả tay em ra đi, tại sao em lại phải về với anh chứ? – Hân cố vung tay.
 
- Em… - Tôi hơi cứng người trước thái độ đó của em, có lẽ tôi đã nhầm người, đây không phải là Hân trong mắt tôi. – Em nói như thế là sao? Bao lâu qua em ở đâu? Bao lâu qua em là của ai? Em nhớ không?

Hân mím môi, khẽ nhíu mày có lẽ vì đau ở tay, nhưng sự yếu đuối đó không che được thái độ của em ở đôi mắt:
 
- Anh Huy à, em không là của ai cả, có lần em nói với anh rằng em đang đi tìm một thứ, là em bỏ Hà Nội vào đây để gặp Phú.
 
Tôi buông tay Hân ra, mắt hững hờ đủ để nén những dòng nước mắt sắp rơi. 
 
- Anh ngồi xuống đi để em nói cái này, ở đây đông người, anh làm như thế không hay lắm. – Giọng Hân vẫn nhẹ nhàng như thế. Tôi ngồi xuống, từ lúc nào, Phú đã biến mất khỏi quán. 

Nắng ngoài trời bỗng hé ra, từng dòng người cứ vội vã như thế mà không biết được rằng đó là giọt nắng hiếm hoi của những ngày mưa tháng 11.
 
- Những ngày qua em biết là anh tìm em như thế nào không? – Tôi nói nhưng vẫn để mắt ngoài đường.
 
- Em xin lỗi, vì đã giấu anh thời gian qua về chuyện đó. Em và Phú yêu nhau lúc anh ấy còn công tác ở Hà Nội. Vô tình hay sắp đặt, anh ấy bị chuyển vào đây, em đòi vào nhưng anh ấy không cho. Và khi em vào thì lại gặp anh...
 
- Thế còn những buổi tiệc? – Tôi thấy lòng tự trọng của mình đang rơi một cách thảm bại khi cứ mãi níu như thế.
 
- Đã có lúc em nghĩ mình yêu anh, nhưng rồi tình yêu đó… Em xin lỗi. – Hân cúi người, em lại giống như con mèo ủ rủ lúc trước.
 
Không khí rơi vào khoảng lặng, Hân nhẹ nhàng đứng dậy. Khi nỗi thất vọng cứ dần dần rơi tí tách xuống đầu một gã trai đã đánh mất lòng tự trọng chỉ vì một người con gái thì cô đơn nhanh chóng nhận anh làm “đứa con hoang quý báu”. Tôi biết như thế nào là vừa phải cho điểm rơi của bản thân. Khi em bên tôi, chưa một lần tôi nhìn vào mắt em mà tự hỏi: “Em có hạnh phúc như tôi đang cảm thấy hay không”?. Một kẻ như tôi, rất đáng bị bỏ rơi…
 
Bên ngoài ô cửa kính, nắng vẫn rải đều như thế. Ngồi đây, tôi biết cô đơn đang hôn nhẹ lên trán mình, nhưng chắc chắn nụ hôn đó không vấn vương một nỗi buồn nào cả. Cứ để em làm những gì em thấy hạnh phúc. Vì tình yêu là chuyện của trái tim và mây ở đâu là chuyện của gió, phải không Hân?

Tạm biệt anh!

20:10 |


CEO Kim, người đến với cô trong cái ngày định mệnh ấy. Cô không nhớ chính xác đó là ngày tháng năm nào, chỉ nhớ cái cảm giác khi lần đầu anh chạm vào vai con bé mười tám tuổi...

- Nếu em không quay lại, anh sẽ không bao giờ yêu em thêm một lần nữa
 
Chiếc xe bus tới. Cô gái nhắm mắt, nụ cười trên môi tắt lịm. Đồng hồ chỉ đúng 5h. Trái tim chàng trai như tan vỡ.
 
-Tạm biệt anh, CEO Kim.
 
***
Một tiếng trước đó.
 
Buổi họp bỏ phiếu chọn chủ tịch hội đồng quản trị đã diễn ra thành công tốt đẹp với chiến thắng thuộc về CEO Kim.
 
Nửa bên dưới vỗ tay rầm rộ, giám đốc điều hành ngồi phịch xuống, vẻ mặt nhăn nhúm đến khổ sở. Ông lấy tay xoa ngực, ho vài tiếng ra máu. Người trợ lý vội vàng lấy khăn lau và vỗ nhẹ vào lưng. Trong cơn đỉnh điểm của xúc động, giám đốc điều hành giơ bàn tay máu me lên trời, ông la lớn:
 
- Công ty của tôi, tập đoàn của tôi. Thế là tất cả... đã hết rồi
 
Đó là tất cả những gì cô có thể nhớ về bố mình trong buổi họp định mệnh ấy.
 
Tạm biệt anh! 1
 
Sau đó ông đã lao mình xuống cửa sổ tòa nhà mình đang đứng, bất chấp sự ngạc nhiên đến thẫn thờ của toàn bộ thành viên còn lại. Đúng ra, công ty này đã thuộc về ông. Đúng hơn, ông đã từng giữ vị trí chủ tịch hội đồng quản trị kiêm giám đốc điều hành. Nhưng buổi họp đột ngột hôm ấy, không kịp chuẩn bị trước, đã hất văng ông cùng bạn bè thân cận khỏi chiếc ghế sáng giá. Và làm điều đó không ai khác, chính là CEO Kim.
 
CEO Kim - Một chàng trai trẻ tuổi lịch lãm. Chàng trai khiến trái tim biết bao cô gái trong công ty thổn thức vì nhớ nhung. Chàng trai không chỉ galant, có phong cách, mà còn đối xử rất dịu dàng với phái nữ. Nhưng trong tất cả những người anh quen và tất cả những cô gái vẫn theo chân anh mỗi ngày, anh yêu ai, ai mới là người tình thực sự của anh, không ai hay biết. Anh đến từ đâu, đến Khang Duy này làm gì? Đó vẫn là 1 câu hỏi mở. Chỉ biết rằng, anh mới từ nước ngoài chuyển về. Công ty có điều tra lai lịch nhân viên, nhưng CEO Kim là trường hợp ngoại lệ. Anh được đích thân giám đốc kinh doanh nâng đỡ, vả lại xét về học thức, trình độ, cũng không có vấn đề gì. Vì vậy, ngoài những thứ viết sơ sài trong CV thì không ai biết gì về thân thế thật sự của anh cả.
 
CEO Kim, người đến với cô trong cái ngày định mệnh ấy. Cô không nhớ chính xác đó là ngày tháng năm nào, chỉ nhớ cái cảm giác khi lần đầu anh chạm vào vai con bé mười tám tuổi. Ánh mắt anh rất trong, rất đẹp, và giọng nói anh nhẹ nhàng thanh tao. Anh có vóc dáng mà nếu bất cứ đứa bạn nào của cô, kể cả trong lớp hay trong trường, nhìn thấy, nó hẳn phải ôm đầu mà rú lên: Bọn mày ơi, trai đẹp, trai đẹp...
 
Và cô biết, cô bị trúng tiếng sét ái tình với CEO Kim trong buổi chiều hôm ấy. 
 
Anh vỗ nhẹ lên vai cô - con bé mười tám vẫn mải mê bắt chuồn chuồn trong vườn tại khuôn viên trong công ty, ngay sau giờ học. Và trong ánh mắt đầu tiên, anh đã nói: Này cô bé, em có ánh mắt và đôi môi rất đẹp.
 
Cô thẫn thờ nhìn anh, mái tóc anh ánh lên trong gió, như các chàng trai trong truyện, trong phim mà cô đã xem. Có khi, các chàng trai ấy còn không đẹp bằng. Đem ví nó với anh, bởi đó là những hình ảnh đẹp nhất mà cô biết. Lúc bấy giờ, cô chỉ tưởng tượng anh là những gì đẹp nhất đến với linh hồn cô, chạm nhẹ vào vai cô và nói rằng: Cô bé, em có ánh mắt và đôi môi rất đẹp.
 
Đêm hôm đó, cô đã mơ thấy anh chạm vào môi cô và đặt lên đó một nụ hôn cháy bỏng.
 
CEO Kim, chàng trai không chỉ đẹp trai mà còn rất giỏi trong công việc. Nghe mọi người trong công ty nói anh đã tốt nghiệp loại ưu đại học sáng giá ở nước ngoài. Thông tin, dĩ nhiên, do giám đốc kinh doanh tung ra, vì ông là người nâng đỡ anh trong tất cả mọi việc. Giám đốc kinh doanh là người rất thủ đoạn. Có thông tin nói rằng, ông muốn chiếm chiếc ghế chủ tịch của bố cô, và thường ngày cô cũng không ưa con người này. Cô chỉ không hiểu, con người giảo hoạt như thế, tại sao có thể nâng đỡ cho anh, tại sao anh có thể chơi cùng. Anh có việc cần nhờ, có thể đến với bố cô. Con người giỏi giang như anh, lại có chí tiến thủ, không sớm thì muộn cũng đạt đến chức vụ rất cao. Chơi với những người như giám đốc kinh doanh chỉ làm giảm thêm phong thái của những người như anh, và người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ anh không "sạch sẽ".
 
Không biết là cô ngây thơ, cô dại khờ, hay chính tình yêu quá mãnh liệt của cô với anh đã làm mờ mắt...
 
Ngay ngày đầu tiên, cô đã đến bên phòng làm việc của bố và nói rằng: Đó sẽ là vị hôn phu của con.
 
Bố cô nhíu mày: Đó là CEO Kim, con người không phải tầm thường.
 
Cô phụng phịu: Mặc kệ tầm thường hay không tầm thường, người con muốn lấy là anh ấy.
 
Bố cô vỗ về con gái: Con yêu, con không biết tất cả mọi chuyện trong công ty này. Chốn thương trường, tuyệt không phải là nơi để bắt đầu một tình yêu hay một lựa chọn. Vả lại, con vẫn chưa đến tuổi kết hôn.
 
Cô lay vai bố: Con mặc kệ, dù đủ tuổi hay chưa đủ. Đến năm 20 tuổi, con sẽ lấy anh ấy.
 
Những dòng hồi tưởng ùa về bóp nghẹt trái tim cô, làm thân thể cô bị lay mạnh.
 
***
 
- Hanah Diên, anh sẽ suốt đời chăm sóc cho em.
 
- Anh đừng gọi tên em như thế, gọi Diên Vĩ là được rồi. Diên Vĩ là loài hoa của tình yêu. Em thích một cái tên về tình yêu
 
- Bố em đúng là rất biết cách lựa chọn.
 
- Anh biết không, bố em đặt cho em tên này để tưởng nhớ tới người mẹ đã mất của em. Mẹ là người phụ nữ rất đẹp và mẹ thích hoa Diên Vĩ.
 
Anh hơi nhíu mày, nhăn mặt, nhưng chỉ trong chốc lát, phong thái lại trở về như thường. Anh cười:
 
- Thế thì em cũng giống mẹ em, em cũng đẹp và đáng yêu như hoa Diên Vĩ. Anh đúng là rất may mắn khi có được em, chỉ tiếc là không thể trân trọng...
 
Cô ngạc nhiên: Không thể trân trọng cái gì, chẳng phải chúng ta sẽ làm đám cưới sao?
 
Anh nhìn cô, hỏi lửng: Đám cưới?
 
- Phải, em sẽ xin bố được làm đám cưới với anh. Chỉ cần anh gật đầu, tất cả mọi thứ, kể cả em nữa, sẽ là của anh, từ giờ phút này.
 
Anh quát lớn:
 
- Hanah Diên, Diên Vĩ, em đừng quá lố lên như thế. Chuyện cưới xin không phải trò để nghịch dại.
 
Cô tròn mắt:
 
- Anh không thích? Hay là anh không yêu em?
 
Anh xua tay:
 
- Không phải, chỉ là anh không muốn mọi thứ đến quá sớm như thế. Chúng ta vẫn cần thời gian, em còn quá nhỏ.
 
- Mặc kệ, em chỉ cần biết em đã yêu anh rồi. Em có thể nhờ cậy bố can thiệp để tổ chức đám cưới với anh, chỉ cần anh đồng tình ủng hộ.
 
Anh thở dài, ánh mắt có cái gì đó lấp lánh. Mắt anh sâu thăm thẳm, tưởng như có thể lao xuống đó được.
 
- Hanah Diên, suốt đời này, anh nợ một mình em.
 
***
- Hanah Diên, cô sẽ chết vào lúc 5h.
 
Bà thầy bói nhìn thẳng vào mắt cô và nói. Cô tròn mắt, trán nhăn lại, không tin vào chính mình. Những gì thầy bói nói, tuyệt không phải là thật. Nhưng đây là thầy bói giỏi nhất, đã dự đoán hầu hết mọi sự việc sẽ xảy ra của bố cô. Những gì bà ấy nói, hẳn phải có căn cứ nào đó. Nhưng tại sao cô lại phải chết? Tại sao là 5h?
- Cô chết trước cửa công ty, do ô tô đâm phải. Theo sau cô là 1 chàng trai, đó là người sẽ nợ cô suốt đời suốt kiếp
 
Đó có phải là anh không? CEO Kim?
 
***
- Đám cưới sẽ diễn ra vào ngày 5/5 âm lịch, tết Đoan Ngọ.
 
- Đó chẳng phải là ngày giết sâu bọ hay sao? Tại sao vào ngày ấy? Sao lại giết sâu bọ?
 
Bà thầy bói nói bằng giọng cố trấn tĩnh:
 
- Tôi đã xem ngày cho cô, và chỉ có thể là ngày ấy. Qua rồi sẽ không còn dịp nào khác.
 
- Thế còn 6/5, 7/5 thì sao? Qua rồi, chúng tôi vẫn có thể làm lại. Hà cớ gì phải đặt lễ cưới vào 1 ngày xui xẻo thế?
 
Bà thầy bói thở dài:
 
- Cô nghĩ thế nào thì tùy. Tôi đã báo ngày giờ cho bố cô. Đồng ý hay không, tùy ông ấy lựa chọn.
 
***
 
- Mọi việc phải tiến hành ngay vào ngày 5/5!

CEO Kim ngạc nhiên đến lắp bắp: 
 
- Đó là ngày kết hôn của tôi. Giám đốc Kiên, ông không thể để ngày khác được sao? Tại sao lễ kết hôn của cháu mình mà ông cũng đang tâm phá hoại?
 
- Vấn đề không phải kết hôn hay không, mà là thời cơ sắp đến. Số cổ phiếu chúng ta có được sắp vượt lên chủ tịch hội đồng quản trị. 5/5, khi anh cưới Hanah Diên, số cổ phiếu dành cho con rể chủ tịch là 15% sẽ được chuyển đến (con rể chủ tịch được hưởng 15% cổ phiếu). Chúng ta phải chớp ngay thời cơ trước khi lão già ấy biết số cổ phiếu của bạn bè ông ta đã bị vơ vét đến chóng mặt.
 
- Dù sao cũng phải để qua 5/5. Ông không định để cháu họ mình phản bội cô dâu ngay chính ngày cưới chứ?

Mặt giám đốc Kiên sắc lạnh:
 
- CEO Kim, anh quên mối thù của bố anh hay sao? Chính chủ tịch đã cướp đi người con gái bố con anh yêu quý nhất, để bố anh đau khổ rồi lâm nạn. Người con gái ấy chính là mẹ của Hanah Diên. Người anh phải trả thù còn có cả Hanah Diên - Tống Trần Diên Vĩ.
 
Tạm biệt anh! 2
 
Trái tim CEO Kim như rung lên, 1 lát, anh thở dài:
 
- Ông phải để tôi chuẩn bị tinh thần. Tôi chưa thực sự quyết định...
 
- Ta biết cháu đã yêu con bé ấy. Nhưng tình yêu là tình yêu, thù hận là thù hận. Những gì phải trả, tuyệt đối không thể bỏ qua.

***
Ngày 4/5
 
- Anh phải nói chuyện với em, Hanah Diên.
 
- Đã bảo anh đừng gọi em như thế cơ mà. Chúng ta sắp lấy nhau rồi, anh có thể gọi em là Diên Vĩ, hay thân mật hơn, bà xã yêu quý chẳng hạn.
 
Anh gượng cười:
 
- Bà xã yêu quý, chúng ta có thể cưới sớm hơn, hoặc ngừng ngày cưới đến 6/5 được không?
 
- Sớm hơn cái gì? Hôm nay đã là 4/5 rồi. Nếu kết hôn chỉ có thể ngay hôm nay. Mà 6/5 thì thầy bói bảo không được.
 
- Ừ, thì hôm nay, ngay giờ phút này. Em có thể lấy anh không? Tống Trần Diên Vĩ?
 
Cô gỡ bàn tay anh ra: 
 
- Em dĩ nhiên muốn lấy anh, nhưng em muốn trước mặt đông đủ họ hàng. Thế này, cứ như đám cưới chui. Chúng ta đâu phải người bình dân, không thể tiến hành 1 đám cưới như thế. Rồi còn báo chí, họ sẽ viết những gì?
 
Anh thả tay khỏi người cô:
 
- Dù sao, anh vẫn rất yêu em, Hanah Diên.
 
***
2 tiếng trước đó.
 
Buổi họp chủ tịch hội đồng quản trị sắp bắt đầu.
 
Chiếc ghế giám đốc điều hành bị lay mạnh. Ông bật dậy nói lớn:
 
- Họp chủ tịch hội đồng quản trị? Ai họp? Họp với ai? Tại sao tôi không biết gì? Tại sao không có ý kiến của tôi, mọi người đã tự quyết định?
 
- Xin lỗi giám đốc, đây là ý của giám đốc kinh doanh và CEO Kim.
 
- CEO Kim? Không phải đang ở chỗ lễ cưới hay sao? Tại sao tới đây? Còn Diên Vĩ đâu? Con bé đã đi đâu?
 
- Cô Diên đang trên đường tới. Mời giám đốc tới phòng họp.
 
Tạm biệt anh! 3
 
- Chúng tôi xin tuyên bố, người đảm nhận vị trí chủ tịch hội đồng quản trị là CEO Kim.
 
Giám đốc điều hành ngã quỵ xuống. Ông cố gắng chống tay lên bàn, nói những lời cuối cùng:
 
- Kim, tôi đã nâng đỡ cho anh, đã tin tưởng anh, giao cho anh chức CEO thứ 2 của công ty này, giao cả con gái cho anh. Tại sao?
 
- Ông không nhớ mọi chuyện 20 năm về trước hay sao? Người con gái bố con tôi yêu quý nhất, thứ cuối cùng chúng tôi có bên cạnh, ông đang tâm chiếm đoạt đi. Sau đó, bố tôi đã chết và đau khổ và thù hận. Người con gái ấy chính là người vợ quá cố của ông. Cháu bé 8 tuổi ông nhìn thấy lúc ấy chính là tôi, Đặng Vĩnh Kim.
 
- Thì ra, anh là con trai Đặng Vĩnh Lợi?
 
- Phải, ngày ấy, nếu không có ông, bố tôi đã không đau khổ đến quằn quại để rồi chịu cái chết thảm khốc như thế. Bố tôi bị tai nạn tàu đâm, ông biết không? Vụ tai nạn thảm thương ở ga tàu Tân Đại Phát. Báo chí đưa tin rầm rộ, ông có biết không? Cháu bé được người ta nhận nuôi lúc ấy cũng được đăng trên báo, ông có biết không?
 
- Vậy là anh đến đây để trả thù rửa hận?
 
- Tôi đến đây để cho ông biết, nợ máu phải trả bằng máu. Ông phải nhận những gì đáng phải nhận.
 
- CEO Kim!
 
Anh quay lại. Cô đang đứng đó, trong bộ váy cưới trắng muốt, nước mắt lưng tròng. Cô ôm ngực, người gập xuống, nước mắt lã chã. Cô chỉ thẳng mặt anh, lời nói nghẹn lại:
 
- Anh lợi dụng tôi... lợi dụng tình yêu của tôi, để... trả... hận
 
- Diên Vĩ!
 
- Đừng gọi tôi bằng cái tên ấy. Anh... không... đáng!
 
- Diên Vĩ.
 
- Thì ra tất cả những gì người ta nói đều đúng. Chỉ là tôi quá yêu anh, tôi mờ mắt vì anh, nên mới không nhận ra ý đồ này. Kết cục, chính tôi phải nhận. CEO Kim, anh quá tàn nhẫn.
 
- Chủ tịch!
 
Có tiếng hét lớn. Người đàn ông già nua lao ra khỏi bệ cửa sổ, tiếng rơi đánh phịch. Cô lao ra khỏi tòa nhà. Chàng trai trẻ chạy theo, đến bên con đường thẳng tắp. Chiếc xe bus trờ tới, cô cười trong nước mắt:
 
- Hôm nay là ngày 5/5, ngày Khuất Nguyên dìm mình xuống sông Mịch La tự vẫn. Hôm nay là ngày cưới của chúng ta, ngày cô dâu bỏ mạng. Kim, tất cả những gì anh làm chỉ để nhận những thứ của ngày hôm nay thôi sao? Chẳng lẽ kết cục chết chóc mới là thứ anh muốn?
 
- Nếu em không quay lại, anh sẽ không bao giờ yêu em thêm một lần nữa

Cô cười trong cay đắng:
 
- Yêu, anh biết thế nào là yêu? Ngay từ đầu trong lòng anh chỉ có dối trá và thù hận. Những gì anh phải nhận sẽ đau đớn hơn những gì anh có.
 
Chiếc xe bus tới, cô nhắm mắt, trên môi tắt nụ cười. Đồng hồ chỉ đúng 5h, trái tim anh vỡ vụn:
 
- Tạm biệt anh, CEO Kim.

Hạnh phúc nơi đâu

20:06 |

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...

1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 
Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.
Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 
Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.
Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu 1
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.
- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!
Ly mỉm cười, gật nhẹ.
- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.
Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.
- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.
Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 
Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.
Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.
Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.
- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?
- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.
- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.
- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.
Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu 2
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…
- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?
Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.

Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.
- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?
Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 
Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.
“Em nghe đây…”
“Em bận rồi anh à.”
Sau khi nghe  điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.
- Ly phải về gấp à?
- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.
Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”
Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.
- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?
Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu 3
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.
4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.
- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?
Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.
- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.
Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…
- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.
- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.
Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 
5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.
Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu 4
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…
Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.
- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?
Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…
6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.
- Em xin lỗi… 
- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…
- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.
- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?
- …
- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?
Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.
- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…
Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.
- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…
Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.
Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.
Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.
- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?
Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.
“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".