Cơm nhà…

20:59 |

Những bữa cơm nhà lắm lúc khiến những đứa xa quê ướt nhòe nước mắt. Chẳng phải vì sơn hào hải vị, mâm cao cỗ đầy, chỉ vì bữa cơm nhà có bố, có mẹ, có anh chị em con thôi!

Học xa nhà, chạnh lòng nhất là mỗi khi đến giờ cơm tối. Khi nhà người ta lục đục bếp đèn, quây quần kề cạnh, thì mấy đứa sinh viên lại í ới gọi nhau hôm nay ăn gì để còn ra ngoài mua. Hôm nào chăm còn cắm nồi cơm rồi nấu mấy món giản đơn, thức ăn để nguyên trong nồi chẳng buồn bày ra đĩa. Hôm nào lỡ ngủ qua trưa, muộn giờ chợ, lại mì tôm, rồi bánh mì, cháo, phở lề đường cho xong bữa. Những bữa ăn vội thế rồi cũng thành quen, cười xòa sinh viên ai chẳng thế!
 
Những hôm lỡ có sinh nhật tiệc tùng, người này đưa đi ăn, người kia rủ qua ăn ké, cũng ăn nhiều món ngon, cũng thi thoảng vào nhà hàng, quán “xịn”, thế mà chẳng đâu bằng được nồi cá mẹ kho, bát canh chua mẹ làm. Để rồi vội vã, tất bật cả năm chỉ đếm từng ngày mong được về với mẹ, về với bữa cơm nhà đủ người ấm sực mùi yêu thương.
 
Thành phố lên đèn, cũng là lúc bỗng nhiên thấy lòng mình bé lại. Cứ muốn cuộn tròn một góc, lăn mãi, lăn mãi cho đến lúc chạm được vào lòng mẹ mới thôi…
 
Cơm nhà… 1

Ngày xưa xưa, lúc còn mang trong lòng nhiều ước mơ hoài bão, chỉ muốn vẫy vùng biển cả, xách ba lô lên và đi đâu đó ra quá con phố nhà mình để nói với mọi người rằng “nhìn đi, mình đã lớn!”. Giờ đây, đã đặt chân lên một thành phố xa lạ cũng mấy năm, chốn lạ dần thành chốn quen mà sao cứ đau đáu về cái thành phố ngày đó quyết tâm muốn ra đi bằng được.
 
Ừ thì tự do tự tại, muốn làm gì thì làm, ăn cái gì thì ăn, muốn đi đâu thì cứ việc đến, thế mà lại muốn mau chóng để về với cái bếp nhỏ giản đơn, chiếc mâm tròn, mấy người trong nhà ngồi thành vòng và yêu thương rôm rả.
 
Thèm được mẹ gắp cho từng miếng ngon. Thèm mấy món ăn bố cao hứng lên cùng nấu. Thèm được tỉ tê những câu chuyện nhỏ to về cuộc sống chật chội ngoài kia. Thèm kể cho cả nhà nghe ngoài kia con tủi thân lắm lắm, ai tốt với con, ai khiến con buồn.
 
Thèm cái không khí bếp núp sum vầy, chứ chẳng còn là đứa này ngồi trước laptop ăn cơm, đứa kia úp mì tôm vừa ăn vừa gọi điện. Thèm một bữa cơm mà cả năm chỉ được có mấy dịp. Thế mới nói ngày thường cứ muốn tụ tập bạn bè, bố mẹ gọi điện chẳng thèm nghe, giờ chỉ muốn được nũng nịu đôi ba câu khi mẹ gọi xuống nhà soạn bát đũa…
 
Cứ ngồi ước giá đâu đó có người đợi tôi, nhưng cứ học xa đi, ở nhà lúc nào bố mẹ chả đợi! Còn những người xa lạ nào nào đó nữa, chẳng biết có đợi mình hay không, những gia đình thì bao giờ cũng là tổ ấm.
 
Những bữa cơm nhà lắm lúc khiến những đứa xa quê ướt nhòe nước mắt. Chẳng phải vì sơn hào hải vị, mâm cao cỗ đầy, chỉ vì bữa cơm nhà có bố, có mẹ, có anh chị em con thôi!

Ngày hôm qua gió lãng quên bên đời thổi mãi...

23:00 |

Em biết ơn đời, biết ơn những ngày tháng bên nhau. Với em đó là hoa hồng, là gió xanh, là niềm hạnh phúc như miên viễn, là nụ cười khi có nhau...

"Ngày hôm qua gió lãng quên bên đời thổi mãi...".
 
Một giai điệu thật buồn vọng lại từ của sổ nhà ai trên phố. Phố hôm ấy vẫn vàng ươm màu nắng. Em bước chậm trên vỉa hè, giữa Sài Gòn đầy gió, giữa dòng người ngược xuôi. Em vẫn giữ môi cười dù rằng chúng ta vừa chia tay ở quán cà phê cũ. Em không oán đời, không trách anh và cũng không dùng dằng níu kéo, bởi vì em biết chữ Duyên đã không ở lại cùng chúng ta.
 
Em biết ơn đời, biết ơn những ngày tháng bên nhau. Với em đó là hoa hồng, là gió xanh, là niềm hạnh phúc như miên viễn, là nụ cười khi có nhau để khi anh và em không còn chung đường, em vẫn nghĩ về ngày hôm qua mà sống.
 
Nhớ ngày mới quen anh, khi hai đứa về thăm nhà, mẹ anh đã nói với chúng ta rất nhiều về chữ Duyên giữa những con người trong đời sống này. Mẹ tin rằng chúng ta có Duyên. Và em cũng tin rằng Duyên đã đưa em đến với anh vào một ngày Sài Gòn lộng gió của hai năm về trước.
 
Ngày hôm qua gió lãng quên bên đời thổi mãi... 1
 
Em yêu bản thân mình vì đã nắm bắt mối lương duyên đó. Em thương anh vì đơn giản chúng ta đã đến với nhau rất giản đơn và dành cho nhau mọi điều tốt đẹp.  Em thấy cuộc sống như nở hoa trên mọi nẻo đường em qua, những người em gặp hiền hòa hơn, họ sống với nhau chân thật biết dường nào. Hai năm bên anh, em nhìn đâu cũng toàn điều tốt đẹp. Cảm ơn anh đã điểm thêm sắc màu vào cuộc sống của em.
 
Duyên tự sinh ắt duyên tự diệt, mẹ cũng hay nói với em điều đó, lẽ bình thường em hiểu có hợp rồi sẽ tan. Bên anh sau này dù rằng sẽ là một người con gái khác, dù đau lòng khi nghĩ đến nhưng em tin rằng người đó cũng có cùng mối nhân Duyên như em và anh đã từng.
 
Em sẽ vẫn bước đi trên đường đời, sẽ lại đến với yêu thương, có lúc sẽ không thể tránh được nỗi buồn hay đau khổ, nhưng em tin lắm, rằng ở đâu đó có người đang đợi em để thắt chặt một mối Duyên.
 
Anh rồi sẽ quên em, em rồi cũng sẽ cất ký ức ngày hôm qua tận sâu vào lòng mà sống hết lòng cho hiện tại, nhưng em biết trái tim mình sẽ luôn tin vào điều có thật - em đã từng yêu anh! Ngày mai, dù ngọn gió lãng quên có thổi mãi bên đời, em cũng cầu chúc anh an lành. Hãy sống trọn vẹn với hiện tại nhé, quá khứ của em!
 
Em đi về phía con đường mới, nơi đó sẽ là một cánh đồng vàng hoa, thật nhiều gió để mỗi ban mai, mỗi hoàng hôn em còn được ngắm nhìn cuộc đời và còn được yêu thương.

Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau…

22:56 |

Người ta thường khó mà học được cách nói lời tạm biệt với tình yêu, khó mà chấp nhận để tình yêu trở thành kỷ niệm, và người đã yêu trở thành dĩ vãng. Hay nói đúng hơn là không đành lòng.

"Tay trong tay là tình còn ấm
 
Tay buông tay rồi tình lạnh thiên thu..."
 
Làm sao mà hai người đã từng nhớ nhung, thương yêu, chăm sóc lẫn nhau, một sớm mai kia bỗng dưng buông tay và nhìn nhau như người lạ trên phố? Làm sao mà bỏ lại sau lưng bao nỗi ngậm ngùi, những tháng ngày chung đôi, làm sao mà dễ dàng quên đi một ánh mắt khiến lòng mình reo vui, nụ cười khiến tim mình loạn nhịp, và bóng hình bấy lâu vẫn thân thiết gắn bó?
 
Ngay cả khi người ta biết bóng hình đó đã không còn thuộc về mình nữa. Ngay cả khi từ trong sâu thẳm trái tim, người ta biết rất rõ cái mình đang níu giữ là cái không có thực, nó chỉ là cái bóng của tình yêu đã từng có, là chút hương thơm đọng lại của đóa hoa đã phai tàn mà thôi …
 
Tôi vẫn nghĩ người ta yêu, rồi chia tay nhau hẳn là buồn lắm. Buồn đến nỗi ra phố cũng nhớ dáng người kia bước đi thế nào, uống một ly cafe cũng nhớ cách người ấy vẫn cầm chiếc cốc ra sao, ngước lên trời thấy mây trắng bay cũng nhớ màu áo cũ, đưa mắt nhìn xuống tay cũng thấy trống vắng những ngón đan cài. 
 
Trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau… 1

Lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu, thì khi hết yêu cũng buồn đến bấy nhiêu. Cũng bởi vì Tình yêu đẹp quá. Nào ai muốn để cho những điều đẹp đẽ trở thành hoài niệm bao giờ. Lại càng chẳng ai muốn mất tình. Cho dẫu người tình đã đi xa cả một đoạn đường dài không sao chạm vào nhau được nữa. Chỉ còn lại đây, một trời lá bay chia lìa, một hạnh phúc tưởng chừng đến tay rồi chợt vỡ, một tình yêu vẹn tròn rồi chia xa, và những hẹn hò từ từ khép lại…
 
Thực ra, điều đáng buồn và tiếc nhất, đôi khi không phải Người yêu, mà chính là Tình yêu. Ta có thể yêu rồi không yêu ai đó nữa. Một người yêu có thể là người quan trọng nhất, và rồi ngày nào đó, là người bạn cũng không. Nhưng Tình yêu thì còn lại. Nó có thể ngủ yên vĩnh viễn, mà cũng có thể tỉnh thức một lúc nào đó. Tình yêu mãi mãi vẫn là Tình yêu đó, là Tình yêu mà ta đã tha thiết, say đắm, và cả đớn đau. Không thể nói là không gì cả cho một Tình yêu, dù đã xa xôi và mờ ảo vô cùng đi nữa. Chính vì thế mà người ta dẫu không còn yêu nhưng vẫn cứ giữ mãi một lòng nhớ nhung. Giữ mãi một Tình yêu đã không còn có thực.
 
Đâu đó trong cuộc đời, người ta vẫn gặp nhau, yêu nhau, chia tay nhau, lãng quên và nhung nhớ. Để trải dài suốt là dư âm của sự lỡ làng. Ta có thể đợi nhau, nhưng cuộc đời không đợi ta. Vì thế mà đã có rất nhiều Tình yêu đẹp trong cuộc đời, nhưng chẳng biết có bao nhiêu trong số đó, đi trọn vẹn được đến cuối đường.
 
Thì trong lúc tình còn ấm, xin giữ chặt tay nhau …

Còn tin là còn yêu...

20:23 |

Chẳng có tình yêu nào thiếu được niềm tin, sẽ luôn tin, học cách tin và vì yêu mà tin mãi.

Niềm tin được gọi về trong những ngày hoang mang gió, cuộc đời ấn vào chút nghiêng ngả nơi anh, hoài nghi nơi em, và thế là niềm tin lung lay. Cuộc đời dài rộng, tháng năm đợi chờ, trong số 7 tỉ dân ta tìm được nhau, nhưng để mãi được ở bên nhau thì không hề dễ dàng.
 
Anh vẫn thường bảo em rằng: “Hãy tin anh!”
 
Tất cả mọi việc em làm, con đường em đi, khó khăn em phải trải, luôn luôn như thế,  vẫn có một đôi tay dang rộng lúc em cần, ánh mắt dõi theo, trái tim luôn hướng về. Em đặt vào tay anh tất cả yếu mềm, lo toan, đặt vào hết nơi anh con tim bé  nhỏ, chỉ biết ngờ nghệch yêu, ngốc nghếch tin tưởng. Và như một cú ngã bất ngờ nhất, anh không còn giữ lời hứa nữa, anh phá bỏ niềm tin em trao.
 
Anh vẫn là anh mà không còn là anh nữa. Em vẫn là em nhưng thật sâu trong ánh mắt lại bị phủ mờ chút chông chênh xốn xang. Là đã đủ yêu để luôn tin chưa? Là vì yêu mà bỏ qua tất cả, gạt lòng mình để tiếp tục tin chăng? Biết nói sao đây, cứ mãi vội lau giọt lệ chực rơi nơi khóe mắt, tự trách lòng quá yếu mềm mà thôi.
 
Niềm tin - một khi đã vụt mất, biết bao giờ mới được gọi về, thả lại đúng vị trí trung tâm trái tim ta. Chẳng thể khiên cưỡng những tin tưởng, nói tin đó, nhưng trong mắt môi ta trao, đã có một vách ngăn tạo nên từ bao giờ. Niềm tin cũng như một đứa trẻ lắm lời, lúc bảo có, khi lại bảo không, hôm nay vẫn còn đứng đấy, mai đã chạy đi chơi đâu rồi.
 
Còn tin là còn yêu... 1

Không phải không có niềm tin, là luôn tin, luôn cố tin, nhưng bàn tay bé nhỏ này không còn đủ sức níu giữ gì nữa, nỗi đau này lớn quá, không thể chống chọi nổi. Là một nhánh cây nhỏ bé mọc lên trong chiều bão, cây muốn đứng mãi, nhưng mưa tạt gió xô, cây làm sao để bám đất khi đất không còn muốn ôm cây...
 
Thứ tha là có thể, tập tin tưởng thêm lần nữa rồi, liệu anh có còn làm em vấp ngã nữa không? Anh lại hứa, không, anh đừng hứa nữa! Em không cần những lời hứa sáo rỗng đầu môi. Hãy cảm thông cho em, khi thỉnh thoảng em lại nhìn sâu vào mắt anh tìm về một chút gì đó, cố nắm lấy một điểm tựa để tiếp tục cùng anh song hành bước đi.
 
Em vẫn mơ về một ngày, không cần những chứng minh, không cần những ngụy biện, chỉ cần nhắm mắt, an yên, dù đi xa cách nào, anh vẫn đứng yên đấy mà đợi, mà chờ em. Chẳng có tình yêu nào thiếu được niềm tin, sẽ luôn tin, học cách tin và vì yêu mà tin mãi. Và từ đây, em lại lớn thêm một chút, mạnh mẽ hơn một chút. Tình mình lại nếm thêm chút vị “thứ tha”, đừng thử em nữa anh à, em không đủ bao dung mạnh mẽ như anh vẫn thấy đâu anh.

Vì năm tháng mài mòn những nỗi đau

20:22 |

Là vì những năm tháng trôi qua như một quy luật tự nhiên nhắc nhớ chúng ta rằng, cuộc đời này vẫn đang chuyển động, dòng người vẫn trôi, tình cảm cũng đi theo quy luật của nó.

Sau chia tay, chuyện tình buồn kết thúc, ta thu mình vào những vỏ ốc vô hình, gắng sức bao bọc lấy trái tim có nhiều vết xước.

Có người có thể đeo cho mình một chiếc mặt nạ hoàn hảo, trong tay với những yêu thương mới. Những mối quan hệ vội vàng chóng vánh, trái tim lại trở nên nhàu nhĩ đau thương.

Có người tránh né thực tại, phủ nhận cảm xúc, kết bạn với cô đơn, chuyện yêu đương nằm bên lề cuộc sống.
Chúng ta có thể nhớ rất lâu những nỗi đau mình phải gánh lấy, nhưng lại nhớ rất mờ nhạt việc ta đã yêu nhau như thế nào. Việc tránh né mãi mãi là lựa chọn cho những người yếu đuối, xu hướng lảnh tráng vết thương không giúp vết thương lành da mau hơn, chỉ khiến mỗi người trong chúng ta trở nên khô héo, cằn khô hơn trong chính mảnh đất màu mỡ yêu thương của mình.

Chúng ta chỉ được sống một lần trong cõi đời này, cũng chỉ có một lần trải qua thời xuân trẻ. Chúng ta còn lướt qua quãng đời của bao nhiêu người xa lạ khác. Và cũng bấy nhiêu người xa lạ chen chân vào cuộc sống của ta. Vì vậy, mọi thứ vẫn theo quy luật của tự nhiên, người đến sẽ đến và người đi sẽ ra đi khi cần. Chúng ta có thể gắng gượng níu kéo một ai đó, nhưng không thể thay thế họ đưa ra quyết định.
 
Vì năm tháng mài mòn những nỗi đau 1

Ai đó từng nói thời gian là liều thuốc màu nhiệm nhất, có thể xóa mờ nỗi đau. Vậy thì hãy tận dụng lấy liều thuốc ấy cho vết thương của mình. Năm tháng trôi qua, kỷ niệm trở nên cũ kỹ, tim yêu dành cho một người không còn nhiều thổn thức, nước mắt cũng không thể khóc than vì một người đã xa.

Cuộc sống vốn dĩ nhiều hơn một chữ “yêu”. Là bởi còn tồn tại những mong, nhớ, giận hờn, thương và yêu đi liền một dạ, là cả quý mến và chân thành thẳng thắn. Đừng vì những điều không hay xảy ra ở quá khứ mà vội gạt bỏ đi một tương lai còn nhiều mới mẻ sắp diễn ra.

Thời gian sẽ cho chúng ta câu trả lời, rằng ai sẽ là người ở lại, ai sẽ là người ra đi, ai sẽ là người yêu thương ta thật lòng thật dạ. Thời gian cũng sẽ trả lời, rằng nỗi đau đang rỉ máu có đáng để ôm ấp khờ khạo hay không, niềm hạnh phúc của tương lai có đáng để chờ đón hay không…

Nói cách khác, thời gian lắm lúc vô tình nhưng đôi khi hữu ý. Là vì những năm tháng trôi qua như một quy luật tự nhiên nhắc nhớ chúng ta rằng, cuộc đời này vẫn đang chuyển động, dòng người vẫn trôi, tình cảm cũng đi theo quy luật của nó. Hãy để những chuyện buồn của quá khứ trôi qua, bị mài mòn bởi những vệt thời gian già cỗi. Hãy để vết thương trong tim mềm say ngủ, chỉ nên đánh thức những gì tươi mới và hứng khởi cho cuộc sống của ta mà thôi.

Dành cho những ai vừa trải qua nỗi đau tình cũ, những ai còn vấn vương một chuyện buồn chưa vơi. Dành tặng họ một guồng quay thời gian mới mẻ, với những điều ắp đầy hy vọng. Chỉ cần gieo niềm tin:

… Năm tháng có thể mài mòn những nỗi đau!

Đừng nhìn ĐỜI qua chiếc kính râm

20:20 |

Đừng nhìn sóng đời, đừng nhìn lòng người qua chiếc kính râm, đừng để sắc trầm trùng vây, đừng để bóng tối lấp đầy những đôi mắt vốn trong sáng và thơ ngây.

Người ta nói đừng chỉ nhìn đời, nhìn người bằng đôi mắt mà đôi khi nên nhìn bằng cả trái tim. Chính vì thế mỗi người không chỉ có riêng mình một đôi mắt trần – lí trí mà còn ẩn sâu bên trong một đôi mắt khác, đôi mắt của trái tim  - tâm hồn. Và tôi gọi là những đôi mắt.
 
Con người được sinh ra có những đôi mắt để nhìn và chỉ nhìn được mọi thứ phơi ngoài ánh sáng, trong tối thì ắt chẳng thấy chi. Nhưng đôi lúc sáng quá sẽ làm mắt không cảm được gì ngoài cái chói và nhói. Vì vậy chúng ta tự tạo cho đôi mắt trần những chiếc kính râm, đeo những chiếc kính râm và nhìn chiếc áo cuộc đời qua những chiếc kính râm ngày một nhiều hơn, hằng ngày hơn.
 
Con người tự giăng ngang mắt mình một màn bảo vệ nhưng lại là màu tối-đen chính vì thế không chỉ đường xá, nhà cửa, xe cộ bị tô một màu tối gần như đen mà con người đâu đó đã có phần đen theo tháng ngày qua những chiếc kính râm lại càng tối hơn.
 
Đừng nhìn ĐỜI qua chiếc kính râm 1

Thiên bẩm con người chẳng ai muốn nhìn cuộc đời mình, cuộc đời người chìm trong màn đen như những người khiếm thị kém may mắn vậy thì tại sao những đôi mắt sáng (đôi mắt lí trí cũng như tâm hồn) của chúng ta thường chỉ nhìn thấy các tình huống đen trước tiên trong mọi hoàn cảnh và bị nó chèo kéo đến lầm đường lạc hướng dẫu trên những đôi mắt lúc ấy chẳng vướng bận chiếc kính râm nào. 
 
Đó phải chăng là phản ứng phụ của việc đeo kính râm hằng ngày ?
 
Chắc chắn câu trả lời sẽ là “Không” vì những chiếc kính râm vô chi vô giác dẫu mang màu trầm ngâm nhưng giúp mắt chúng ta tránh nắng, gió bụi ngoài trời còn sóng gió cuộc đời thì không thể tránh bằng kính râm mà khi đó, đôi mắt trần, đôi mắt của trái tim càng phải được nhìn trực diện, lướt qua chói và nhói để phân biệt rõ sáng-tối, đúng-sai. 
 
Đừng nhìn sóng đời, đừng nhìn lòng người qua chiếc kính râm, đừng để sắc trầm trùng vây, đừng để bóng tối lấp đầy những đôi mắt vốn trong sáng và thơ ngây. Vì khi sắc râm ôm trọn đôi mắt của lí trí, tâm hồn, nó sẽ phủ mờ những gì chúng ta cần thấy và nên thấy, sẽ chỉ đường dẫn lối ta sa lầy vào bóng tối. 
 
Hãy để những chiếc kính râm được sống đúng với chức năng vốn có của nó: bảo vệ đôi mắt trần khi nhìn chiếc áo cuộc đời từ rất gần cũng như rất xa. Đừng để sắc trầm của những chiếc kính râm âm thầm che dần ánh sáng của lí trí và nắng ấm của trái tim.

Nhủ với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm!

20:20 |

Đến một lúc nào đó, khi lòng không quyết đoán, tim không quyết yêu, tay không quyết giữ, thì họ cũng vì lẽ đó mà rời xa ta, lỗi lầm đâu chỉ là do họ, mà là do ta đấy chứ?

Có những mối quan hệ vì một lý do nào đó mà rơi vào đổ vỡ. Một thời gian sau một người chủ động mong muốn được quay lại. Lúc bấy giờ, cái mà họ muốn là tình yêu, là người yêu hay là một mối quan hệ mới xây nên từ nền móng đổ vỡ ban đầu?

Thiết nghĩ, con người ta ở trên đời không ai là hoàn hảo, lại càng không có cách để yêu hoàn hảo một ai đó khác. Chính vì vậy nên người ta mới mong muốn được nương tựa lẫn nhau, được dựa dẫm vào nhau, nắm tay nhau, yêu thương nhau. Là để khi sai có người sẵn sàng mắng mỏ chỉ ra lỗi sai đó, khi yếu đuối có người bảo vệ, khi đơn côi có người để nhớ mong… Nhưng rồi chúng ta làm gì khi rơi vào một mối quan hệ yêu đương đúng nghĩa?

Chúng ta có quan tâm nhau thật lòng hay chỉ hời hợt cho qua ngày qua tháng?

Chúng ta có đồng điệu sẻ chia cùng nhau hay chỉ như những người bình thường khác tồn tại nhàn nhạt trong cuộc sống của người yêu?

Chúng ta có đủ chân thành và vị tha để bao dung cho lỗi lầm của họ?

Đến một lúc nào đó, khi lòng không quyết đoán, tim không quyết yêu, tay không quyết giữ, thì họ cũng vì lẽ đó mà rời xa ta, lỗi lầm đâu chỉ là do họ, mà là do ta đấy chứ?
 
Nhủ với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm! 1
Nếu đã không thể cùng nhau yêu thương thì nên buông tay nhau để giải thoát. Việc níu kéo giống như đang cố làm dài thêm những đoạn đường đau đáu nhớ thương.

Nếu đã không thể xây dựng lòng tin trong nhau thì một lần quay lại cũng không khiến người ta trở nên tin tưởng nhau nhiều hơn, thay vào đó, còn là nỗi lo sợ mất mát lớn hơn.

Nếu không thể dành trọn vẹn tình yêu cho một người thì cũng đừng nên quay lại để nắm tay người ấy thêm một lần nào nữa, bởi tổn thương trong họ cũng chỉ tồn tại một lần, dành cho một người vừa bước ra khỏi cuộc đời họ mà thôi.

Vốn dĩ cuộc tình dài và sâu là cuộc tình buồn, khi con người ta luôn bị đánh lừa bởi muôn vàn ảo ảnh. Sẽ có những lúc ảo ảnh làm mờ đi tình yêu trong nhau, che lấp lý trí về nhau, khỏa lấp cả những nhớ thương bằng vô tâm hờ hững. Vậy thì tại sao không tự nhủ với nhau rằng, chỉ cần nắm chặt tay nhau hơn một chút, mắt dõi về nhau lâu hơn một chút, hôn một nụ hôn nồng nàn hơn một chút, dành cho nhau một tình yêu bền lâu hơn một chút… thì sẽ không có lúc để vụt mất tay nhau, hoặc là, sẽ không phải hối tiếc vì đã chọn rời xa nhau.

Vậy nên…

Hãy yêu một người theo cách của mình và hãy giữ một người bằng cả trái tim.

Hãy học cách yêu thương nhau tròn vẹn và hãy thẳng thắn với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm!

Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá

20:19 |

Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu?

Hà Nội lạnh. Phố thưa người. Dòng đời thôi ồn ã. Căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Điệu nhạc buồn đâu đó. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông.
 
“Làm sao về được mùa đông
 
Dòng sông đôi bờ cát trắng
 
Làm sao về được mùa đông
 
Để nghe chuông chiều xa vắng
 
Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn.
 
Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh…
 
Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương.
 
Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương?
 
Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt ngào, những yêu thương tưởng như đã là quá khứ. Phải chăng khi đến đoạn cuối của vòng xoay đất trời, nỗi đau đó lại sống lại với mùa đông? Mọi thứ tưởng như đã bị thời gian xóa nhòa bỗng chốc lại trở lại ngỡ như ngày hôm qua.
 
Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá 1

Ngày hôm qua, có vòng tay ai ôm thật chặt. Ngày hôm qua, có ấm áp, có ngọt ngào, có yêu thương. Ngày hôm qua, có những góc phố, có môi em hồng, có chiếc hôn vụng dại. Ngày hôm qua, mình chung đôi, hai trái tim yêu thương thổn thức. Ngày hôm qua, có anh, có em, có tất cả. Ngày hôm qua, còn có chia li và thù hận …
 
Em à! Ngày hôm qua chẳng thể trở lại. Dòng đời vẫn cứ trôi, anh tham lam hay là anh ngốc nghếch, anh nhủ lòng mình muốn sống lại một ngày đôi lứa, sống lại những tin yêu. Anh sẽ quên đi những xót xa, anh sẽ bỏ qua tất cả, anh muốn lại là anh của hôm qua. Dại khờ yêu, dại khờ nhớ, dại khờ mong. Em cũng lại là em độ trước. Trong sáng, dịu dàng, tinh khôi. Và anh lại yêu em như độ trước. Một vòng quay của đất và em lại bên anh như vốn dĩ. 
 
Những ảo ảnh ngọt ngào vội tan biến theo cơn gió đông heo hắt. Ngõ nhỏ lặng im. Chút lá vàng thôi rụng. Vạt nắng cuối chiều cũng bỏ anh đi. Anh lại trở về với chút buồn chưa vơi, trở về với thực tại, với trống vắng, với nỗi nhớ mùa đông…

Hạnh phúc ở đâu?

20:14 |

Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún con chạy đến bên mẹ và hỏi: 

- Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?

Mẹ cún con mỉm cười đáp: 

- Hạnh phúc nàm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!

Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vãy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú cún con buồn bã chạy đến bên mẹ: 

- Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?

Mẹ khẽ vuốt ve cún con và đáp: 

- Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!!!

Những điều giản dị của hạnh phúc

20:13 |

Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.

Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.
 
Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy là một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!
 
Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.
 
Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?

Những điều giản dị của hạnh phúc 1
 
Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này thật đáng sống, thật đáng để chúng ta lạc quan.
 
Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.
 
Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, nói bất cứ thứ gì cũng không ngại!
 
Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!
 
Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.
 
Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.
 
Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi...

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến vậy...

20:12 |

Hạnh phúc thực ra vẫn chỉ là một điều gì đó mơ hồ tựa như cảm giác, không thể chạm vào, cũng không thể nhìn thấy hay nghe được âm thanh của nó.

Em đã từng suy nghĩ, hạnh phúc cũng giống như cơ hội, cái này qua đi, cái khác sẽ lại tới, em không cần phải đuổi bắt hay tìm kiếm, cũng không cần khổ sở ao ước nó hàng ngày. Cái gì qua cứ để nó qua, không cần níu giữ cũng chẳng nên nắm chặt.

Thế nhưng, hạnh phúc hóa ra khó tìm đến vậy. Khi yêu thương qua đi một lần, tuyệt nhiên khó trở lại lần nữa, em đuổi theo tương lai để kiếm tìm những thứ chưa đến mà quên đi rằng hiện tại mới là thứ cần trân trọng nhất.

Sai lầm luôn khiến người ta phải chịu tổn thương, cho dù có hối hận và muốn quay lại, thì cũng không còn kịp nữa. Nhiều lúc nhìn thời gian trôi như nước, bất giác thấy cuộc sống này quá đỗi khốc liệt. Bởi khi chưa kịp nhận ra cái gì là quan trọng để nâng niu, vậy mà trong chốc lát mọi thứ đã dần dần tuột khỏi tay mất rồi.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, chẳng thà em cứ yêu, cứ thoải mái bày tỏ hoặc theo đuổi, chứ không phải lấn cấn suy nghĩ hay đắn đo cân nhắc để rồi bỏ lỡ mất khoảng thời gian đáng lẽ là hạnh phúc hiếm hoi.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, em đã không tỏ ra bất cần hay buông tay vứt bỏ điều gì quá dễ dàng, cũng sẽ không làm tổn thương người em yêu, càng không khiến anh ấy cảm thấy quá mệt mỏi khi ở bên cạnh em.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến vậy... 1

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, em đã không vô tâm, không vội vàng đeo đuổi những thứ ở tít mãi phía xa mà không ngoái lại xem xung quanh có ai đang chờ đợi mình.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, thay vì cứ chờ đợi một cách ngoan cố người ấy nói lời yêu, em sẽ nói ra tình cảm của mình.

Nhưng bởi vì đã muộn để níu kéo hay nói về những giả thiết không thể thành hiện thực. Ở đời vốn làm gì có chuyện “nếu như”, càng không có chuyện quay ngược thời gian để sửa sai lỗi lầm.

Làm gì có hạnh phúc nào đứng yên một chỗ để chờ khi chúng ta mệt mỏi mới cần đến, cũng làm gì có người nào mãi đợi một chỗ chờ chúng ta trở về? Mọi thứ quý giá mặc dù đôi khi rất giản đơn, nhưng bởi vì đã từng không trân trọng, nên lúc nhận ra được thì đã trót đánh mất cơ hội có nó mất rồi!

Những sai lầm khiến chúng ta nhận ra, giữa cuộc đời dài rộng, chỉ một cái chớp mắt buông tay cũng có thể là sự vĩnh biệt hoàn toàn, chỉ một lần không cố gắng mà đã từ bỏ, chính là từ chối hoàn toàn cơ hội để cảm nhận được hạnh phúc.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến thế thì tại sao không giữ nhau thật chặt? Tại sao không yêu thương nhiều hơn? Tại sao không dẹp bỏ một chút tự cao để khiến người mình yêu cảm thấy được trân trọng, để hiện tại đừng chóng trôi qua.

Hạnh phúc thực ra vẫn chỉ là một điều gì đó mơ hồ tựa như cảm giác, không thể chạm vào, cũng không thể nhìn thấy hay nghe được âm thanh của nó. Nhưng không phải ai cũng đều muốn theo đuổi hạnh phúc và đều muốn mình được hạnh phúc đó sao?

Đừng chờ đợi để rồi bỏ lỡ, bởi vì những thứ đã qua đi rồi, có tiếc hận cũng chẳng thể lấy lại được…

Hạnh phúc nơi đâu

20:06 |

Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc...

1. Hai mươi tư tuổi, trải qua một vài mối tình, một vài người đến và đi trong nước mắt, cuối cùng Ly cũng tìm thấy một người phù hợp để an yên yêu thương và sóng đôi trên một đoạn đường dài. Chuyện tình cảm vốn không rắc rối như thời mới yêu vẫn mường tượng, chỉ cần không cố gắng kiếm tìm cho mình một hoàng tử thì kiểu gì cũng sẽ thấy có ai đó phù hợp. Vì trên cõi đời này không có ai là hoàn hảo, vậy nên hãy học cách yêu thương một người cho trọn vẹn chứ không nên tìm kiếm một thứ vốn vô thường. 
Hiện tại Ly yêu Vũ, một người hơn cô bảy tuổi, khoảng cách tuổi tác khá xa nhưng không là gì cả khi hai người yêu nhau. Quãng thời gian của hai người bình lặng đến mức chẳng ai xung quanh nhận ra có điều gì bất thường.
Vào một ngày mưa gió, Ly thưa chuyện với mẹ là có một chàng trai đang theo đuổi mình, người ấy khá lớn tuổi và cũng xác định chuyện tương lai. Mẹ Ly ban đầu có hơi ngỡ ngàng, vì Ly thuộc tuýp con gái hiện đại, nếu chuyện chồng con chưa bị thúc giục mãi thì có khi cô nàng chẳng chịu đả động đến chuyện bạn trai. Nhưng đùng một cái nói có người yêu lớn hơn nhiều tuổi nên mẹ Ly đâm ra lo ngại. Ở cái khoảng cách như thế đủ biết rằng anh chàng kia đã từng trải nhiều, đã già dặn và chín chắn giữa công việc, tình cảm… còn Ly? Hai mươi tư tuổi chưa đủ nhiều để trải đời, lại vốn được nuông chiều nên cảm giác bước ra đời còn muộn hơn bạn bè cùng trang lứa. 
Ngày ra mắt mẹ Ly, Vũ trầm mặc, nói vừa đủ, cười vừa đủ. Khuôn mặt có nét vui xong lại thoáng nét buồn lạ lùng. Mẹ Ly không rõ cảm giác của mình, chỉ biết có đôi chút bất an. Khoảnh khắc Ly cúi đầu nhìn mẹ, thấy đôi bàn tay kia nắm trọn lấy đôi bàn tay con gái mình mẹ Ly mới yên lòng hơn một chút. Chí ít, thấy con trẻ yêu nhau, phụ huynh không khỏi có những phút không yên lòng.
Vũ yêu Ly theo những nguyên tắc của một người vô cùng bận rộn. Không được đòi hỏi gì ở người yêu, không được nhõng nhẽo yêu cầu này nọ kiểu con nít, cũng không được nhắn tin gọi điện trong giờ làm việc. Nhiều người nói Ly khờ, sao lại chấp nhận một anh chàng khô khan đến thế. Ly không rõ… biết là cảm giác của mình rất đúng, cảm giác của mọi người cũng rất đúng, nhưng việc nhận lời yêu Vũ và chấp nhận bên cạnh Vũ như một thói quen, quen thuộc đến mức dù không được thể hiện nồng nàn tình cảm xong vẫn cứ muốn đồng hành bên cạnh.
Hạnh phúc nơi đâu 1
2. Chiều cuối tuần, thảnh thơi một vài trang sách mới bên cạnh cửa sổ quán quen, Ly nhâm nhi chuỗi ngày nghỉ như thể dài vô tận. Anh người yêu vẫn là lịch trình bận rộn, đến thời gian nhắn tin cũng không có nên chẳng có gì là lạ khi Ly vẫn hay quen xuất hiện ở đây mỗi khi rảnh rỗi, lại chỉ có một mình. Chủ quán là một anh chàng dễ tính, vui vẻ và hóm hỉnh, mấy lần có ra ngồi cùng Ly trò chuyện. Hôm nay là ngày trang hoàng quán đẹp hơn như thể có dịp gì đó đặc biệt, Ly hỏi bâng quơ, anh chủ quán lại mỉm cười, nụ cười duyên chất lừ.
- À, hôm nay sinh nhật quán đấy Ly! Hay tối nay ở lại chung vui với bọn anh nhé!
Ly mỉm cười, gật nhẹ.
- Sinh nhật quán quen thì nhất định phải ở lại dự rồi. Không biết thì thôi chứ biết thì cứ ở lỳ đây để xơi bánh, uống nước free.
Chủ quán hào phóng mỉm cười, kèm theo cái nháy mắt cho chắc cú.
- Ờm. Ai chứ người đẹp thì vô tư thôi.
Vài câu xã giao ngắn ngủi trôi qua, người nào lại tiếp tục công việc của người nấy. Anh chủ quán cùng nhân viên sắp xếp nào lọ hoa, nào nến, nào bàn ghế. Tất cả như phủ một màu ánh tím đến mộng mơ. Ly ngồi tiếp tục với những trang sách dở của mình, môi mỉm cười vì niềm vui vu vơ rõ ràng chẳng phải của mình nhưng vẫn muốn mượn để được vui lây cùng. 
Quán này của những ngày đầu tiên là chốn hẹn hò của Ly và Vũ. Vũ không phải tuýp người lãng mạn, anh không cố gắng tìm tòi địa điểm hẹn hò cầu kỳ, đẹp đẽ, với anh chỉ cốt tiện đường là được. Ly thì ngược lại, cô vốn thích nhâm nhi café cuối tuần, thi thoảng đi nghe nhạc live, thích tìm tòi những quán café trong ngõ nhỏ, ngách nhỏ của Hà Nội. Và quán Mây này là một trong những sự lựa chọn đầu tiên.
Ngày mới làm quen với Ly, Vũ phải nhiều lần lặn lội đến đây để gặp gỡ và trò chuyện, cho đến khi giữa hai người hình thành một mối quan hệ ngầm định nào đó, anh không có khái niệm gì về hẹn hò nữa, thỉnh thoảng đến nhà gặp nhau, thỉnh thoảng dắt nhau đi ăn ở đâu đó rồi lại về nhà nhau xem phim. Cuộc sống của anh là ngại chuyển động, vì anh đã dành sự chuyển động quá nhiều cho công việc rồi. Thời gian đầu Ly thấy nhàn nhã đến phát chán, chuyện yêu đương như thể được lên thời gian biểu sẵn sàng vậy.
Trong khi anh người yêu thì cố gắng thăng tiến, lúc nào cũng chỉ công việc và công việc, thậm chí đến bạn gái ốm cũng không hề hay biết, bởi có bao giờ chủ động nhắn tin hỏi han đâu? Nếu Ly là người nhắn tin mà lộ ra việc bị ốm thì thể nào cũng bị mắng là nhõng nhẽo này nọ. Nhưng chịu đựng dần rồi cũng thành quen, Ly quen luôn việc có bạn trai mà giống hệt như không có. Vẫn là những ngày cuối tuần lang thang không mệt mỏi, những buổi shopping với bạn bè, những chiều tâm sự cùng cô chị họ vẫn đang ế ẩm. Có lần cô chị nói.
- Mọi chuyện vẫn thế à? Liệu có chịu được lâu không?
- Ừm. Vẫn ổn. Bây giờ em quen rồi.
- Ừ. Nhưng nếu đến lúc không chịu được nữa thì chia tay đi. Đừng để quá sâu rồi mới nghĩ đến chuyện chia tay, lúc ấy đau khổ lắm.
- Thật ra… muốn chia tay hay không là do mình thôi mà.
Khác với chuyện tình cảm của những đứa con gái khác, chuyện tình cảm của Ly không khiến bạn bè thấy ghen tị, cũng chẳng muốn ỏ ê quan tâm. Chỉ vì một lẽ, anh người yêu quá khô khan, khô khan đến mức chuyện tình cảm chẳng có điều gì bí mật hay bất ngờ để người khác khám phá. Trước khi yêu anh, Ly đã nghĩ mình sẽ yêu một người khác hoàn toàn, đối lập hoàn toàn. Nhưng có vẻ như chuyện đời không gì là đoán trước được.
Hạnh phúc nơi đâu 2
3. Cuối ngày, khi quán bắt đầu có những vị khách quen đầu tiên, Ly cất gọn những nghĩ suy về chuyện tình cảm sang một bên. Vậy đấy, vẫn là quen rồi nhưng không thể không nghĩ đến mỗi khi rảnh rỗi…
- Ê, Ly hoa khôi khóa 55 đúng không?
Ly nghe thấy tiếng có người gọi mình, giọng nam là lạ, lại thêm cách gọi cũng là lạ nên quay ngang dọc để tìm.

Người đó vừa chạm ánh mắt Ly là đi nhanh về phía cô, chìa tay ra bắt tay khá lịch thiệp.
- Ra trường lâu rồi, còn nhớ bạn cũ không?
Ly hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ người đi bên cạnh. Nhưng nếu nói không nhớ thì rõ ràng là hơi phũ phàng. Anh chàng này là người đã can đảm trồng cây si trước cửa nhà Ly nhiều năm trước đây mà, thậm chí còn lớn tiếng nạt nộ những vệ tinh khác vây quanh Ly. Bất giác, Ly nhoẻn cười, nụ cười trong sáng như những ngày còn là sinh viên tung tăng trên giảng đường. 
Cuộc gặp bất ngờ, cố nhân là một người cực kỳ tâm lý và hóm hỉnh, Ly quên mất cả thời gian, những câu chuyện không rõ đầu cuối, chỉ biết rằng lâu lắm rồi Ly mới lại cười vui đến thế. Nụ cười của Ly trong veo, ánh mắt trong veo, thậm chí, tim mềm cũng trong veo, không có bất cứ một điểm gợn nào, thậm chí cả khi có điện thoại của anh chàng người yêu.
“Em nghe đây…”
“Em bận rồi anh à.”
Sau khi nghe  điện thoại và quay lại chỗ ngồi, anh bạn nhìn Ly trầm ngâm, khuôn mặt thoáng nét buồn lạ.
- Ly phải về gấp à?
- À, không. Có chuyện gì gấp đâu.
Hai người cùng tham dự buổi mừng sinh nhật quán, trước đó Ly bất giác kéo tay anh bạn cũ đi mua hoa cùng mình, một đóa hoa đủ xinh và duyên dáng dành tặng cho góc quán Mây thêm phần lãng mạn. Sau những màn chúc tụng, anh bạn ghé tai Ly thì thầm: “Đi ăn đêm không? Phở gà nhé? Mình bị đói mất rồi bạn ơi!”
Ly gật nhẹ, mỉm cười, tay bị kéo đi vô định trước khi kịp nhận ra. Đêm Hà Thành cũng trôi qua chầm chậm như cách cô gái cố níu vớt một khoảng dài của cảm xúc mà từ rất lâu rồi chưa kiếm tìm lại được. Hóa ra yêu thương làm cho Ly một thời tươi trẻ trở nên cằn cỗi, hóa ra tình yêu bấy lâu nay được bao bọc quá kỹ cũng có lúc làm cho cô gái trở nên mệt mỏi rã rời. Biểu hiện của mệt mỏi không phải là thở dài, không phải là nũng nịu hay vờ giận dỗi, mà biểu hiện của mệt mỏi là những nụ cười nhẹ như thinh không, nhẹ đến mức chàng người yêu chẳng thể nhận ra được nữa.
- Đằng ấy… có đang hạnh phúc không?
Giọng nam trầm nhỏ nhẻ bên tai, lúc ấm áp lúc lại mát lành như thể một cơn gió vừa vờn qua mái tóc, Ly im lặng, nói về một cuộc tình buồn thì nên nói thế nào cho phải? Một cuộc tình quá dài và quá sâu, một cuộc tình chỉ để người trong cuộc cảm thấy như một hồ nước lành, có thể vùi mình vào tắm bất cứ lúc nào xong chẳng mấy khi cảm giác rằng nó là điều cần thiết.
Hạnh phúc nơi đâu 3
Đêm muộn, người bạn đưa Ly về nhà, chờ cô khuất sau cánh cổng và vẫy tay tạm biệt. Không một ai chủ động xin số điện thoại của đối phương để hẹn hò những lần sau đó bởi cả hai đều nghĩ rằng khi chìm vào giấc ngủ, bình minh của ngày mới sẽ mang những cảm xúc bất chợt buổi đêm đi xa. Ngày gặp lại bình yên, những cảm xúc chông chênh tìm chỗ tựa, ngày gặp lại có nụ cười của cô gái mà một chàng trai đã yêu say đắm từ nhiều năm về trước, có ánh mắt của anh trao cô, nhẹ nhàng, ân cần nhưng mãnh liệt.
4. Vừa vào đến cửa Ly bắt gặp cái nhìn như trách móc của Vũ. Anh không nói không rằng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay cô và những tiếng thoát ra gần như cố gắng kìm nén một cơn tức giận.
- Ai đấy? Sao không về với anh? Em lờ anh đi để đi với thằng đó có phải không?
Chỉ vừa cởi bỏ vẻ mệt mỏi thì Ly ngay lập tức thấy mình phải hứng chịu gấp nhiều lần hơn thế. Ngay lúc này cô gái cảm thấy yếu đuối đến mức có thể bật khóc, chỉ muốn khóc òa lên để được dỗ dành, để được an ủi. Chẳng biết từ khi nào anh người yêu có quyền ghen tuông một cách hung tợn như thế. Hễ đi về muộn và không nghe điện thoại thì thể nào cũng có chuyện. Ly nghe những cảm xúc không tên vỡ òa ra, nhưng cô gái vẫn cố nhẹ nhàng, điềm tĩnh.
- Bạn cũ của em, lâu lắm em mới gặp lại, bọn em chỉ đi chơi ngày hôm nay thôi.
Vũ quay đi, ánh mắt nghiêm nghị hằn lên từng tia giận giữ. Anh chàng chào mẹ Ly ra về và bỏ mặc Ly với cái nhìn hằn học. Khi người yêu ra khỏi cửa, Ly chạy vùng lên phòng riêng để khóc, nước mắt khô, nước mắt không thể rơi nổi, những tiếng nấc nghẹn… Đau khổ đến đắng lòng…
- Thằng Vũ vừa qua hỏi mẹ về chuyện đám cưới. Con xem… ý con thế nào?
Mẹ đứng ngoài cửa gõ ba tiếng và nói vọng vào trong, Ly cố gắng để lấy lại giọng điệu bình tĩnh, chậm rãi trả lời.
- Chuyện đó để từ từ tính đã ạ, con sẽ nói chuyện với anh Vũ sau.
Bên ngoài cánh cửa gỗ, mẹ Ly nén một nhịp thở dài. Đêm đi qua trầm lặng, những giọt nước mắt tràn nơi khóe mi người làm mẹ. Nếu nhất định là một lễ cưới xa hoa và diễn ra chóng vánh thì hạnh phúc thật sự của cô con gái đang ở nơi đâu? Ở nơi đâu thế? 
5. Sáng tinh mơ, Vũ đứng chờ nhiều giờ liền trước cửa. Anh đến với hy vọng làm lành với Ly. Sau cơn say, anh nhận ra mình đã hành động quá đáng. Có thể trong mắt người ngoài anh là một người đầy tham vọng và có phần ích kỷ, việc anh giữ Ly khư khư cho mình cũng bởi cảm giác bất an cứ đầy lên hơn bao giờ hết. Vũ từng rất sợ hãi khi để vụt mất Ly, nhưng khi biết cô chỉ chọn lựa mình thì anh mới yên lòng. Bên ngoài vẻ vô tâm là muôn vàn sự quan tâm tới người con gái anh yêu, chỉ có điều, những điều đó không thể hiện qua lời nói, chỉ là cái nhìn theo lặng lẽ. Con người Vũ vốn là vậy, khô khan đến mức không biết thể hiện mình, khi ghen tuông lại càng trở nên nông nổi.
Ly ra đi từ sớm, mẹ Ly cho biết cô nàng mang theo cặp sách đầy những cuốn mới mua, chắc có lẽ lại lạc chân đến một trong số những quán café quen thuộc. 
Hạnh phúc nơi đâu 4
Vũ mất nhiều thời gian để nghĩ xem có thể tìm thấy Ly ở đâu. Có quá nhiều những cái tên quen thuộc, nhưng Ly sẽ chỉ có mặt một trong số những cái tên quen ấy. Còn cuộc họp với hội đồng quản trị về việc sẽ tiến cử anh lên nắm vị trí chủ chốt trong công ty. Những mỏi mệt bắt đầu ùa đến, như một phản xạ tự nhiên, Vũ nhớ Ly đến phát điên. Anh bắt đầu đi lùng sục khắp ngõ ngách những nơi mà cô có thể ghé qua và lưu lại ở đó…
Ly vẫn chọn Mây, chọn một góc bàn hờ hững phía cuối quán, nơi có những tia nắng như thu hẹp lại và nhoẻn cười chào anh chủ quán. Những câu chuyện về giá cả thị trường, về dân nhập cư, về những đứa trẻ… Ly quên mất rằng mình đã buồn nhiều như thế nào trước khi qua đây. Một lúc sau người quen lại đến, cậu ấy cười tươi như thể gặp Ly là điều may mắn nhất trong ngày.
- Đằng ấy có thói quen ngồi đây à? May quá thể. Hôm nay lượn vài vòng Hà Nội với mình không?
Cách xưng hô ngộ nghĩnh đến đáng yêu khiến Ly bật cười. Họ lại có những câu chuyện không đầu không cuối vui không dứt được. Phía đằng xa, Vũ đang miên man trong những suy nghĩ chồng chéo, vừa lúc Ly và anh chàng ngồi đối diện dong xe ra cửa quán, Vũ nhận được điện thoại của đồng nghiệp báo triệu tập cuộc họp gấp, sớm hơn ba mươi phút…
6. Sau buổi họp, anh chàng người yêu phi như bay về nhà gặp Ly và lồng vào tay cô nhẫn đính hôn, Ly chưa kịp nói gì, Vũ đã cướp lời như phấn khởi tột cùng.
- Anh làm được rồi, Ly à! Em sẽ là người vợ hạnh phúc nhất!
Ly ngờ ngợ, đôi mắt trong vô cảm, không có lấy một chút nào xúc động. Chiếc nhẫn trên ngón tay cô tròn xinh, viên đá nhỏ sáng lấp lánh, ánh mắt Vũ như chờ đợi, đôi môi anh gần kề như muốn cuốn trôi đi những ngập ngừng nơi cô.
- Em xin lỗi… 
- Không. Anh xin lỗi, anh xin lỗi vì đã lỡ lời với em, xin lỗi em vì đã không thể quan tâm em nhiều hơn trong thời gian qua… nhưng anh hứa, kể từ bây giờ…
- Anh không cần phải vậy đâu. Em không thể, Vũ à…
Tiếng Ly nhỏ dần, nước mắt bắt đầu rơi trên gò má phớt hồng.
- Là tại anh ta phải không? Cái anh chàng đã gặp em sáng nay ở Mây café đúng không? Ly, em phải nghe anh, chỉ là một cơn cảm nắng thôi, ngoan nào, hãy nghĩ về tình yêu của chúng ta, nghĩ về tương lai của anh và em, được không?
- …
- Ly à, có hai thứ mà em không nên đánh mất. Thứ nhất là chính em và thứ hai là tình yêu của anh. Sẽ không ai yêu em hơn anh cả, em biết không?
Vũ cũng bắt đầu khóc, những giọt nước mắt đầu tiên cho cuộc tình trải dài theo năm tháng. Nếu biết trước sẽ có những khoảnh khắc như thế này, anh hẳn là sẽ không yêu đương theo một cách đầy toan tính, đã không coi người yêu như vật sở hữu và coi tình yêu như một món đồ trang trí.
- Em đã mất cả rồi. Khi yêu anh em không còn là chính em nữa, em là một đứa sống vò võ với cô đơn, là một đứa đi thèm thuồng hạnh phúc của người khác, em thậm chí còn trở nên mệt nhọc hơn với cuộc sống vồn vã này. Và tình yêu của anh, em thấy nặng gánh quá rồi…
Ly tháo nhẫn ở ngón tay áp út, đưa lại gần chỗ Vũ, anh như một người vừa ra khỏi cơn ác mộng, vẫn chưa tin những gì mình vừa nghe được là sự thật, anh lắc đầu phủ nhận, người anh run lên.
- Không. Không thể… anh không thể mất em, Ly à…
Ly khóc cho những giọt nước mắt hối hận muộn màng. Tình yêu chưa bao giờ là thứ có thể định hình nổi đúng sai, bởi ai cũng sẽ yêu một người theo một cách rất khác. Vũ cũng vậy và Ly cũng vậy. Nhưng đến một lúc nào đó không thể hòa hợp được nữa, một trong hai người sẽ là người nới tay ra và buông lỏng mối quan hệ mà thôi.
Ly cúi chào rồi ra về trong lặng lẽ, anh người yêu còn ngồi đó một lúc đủ lâu, vứt ném hết cả nhẫn cưới và chiếc hộp đựng bọc nhung xinh xắn. Khi Vũ vừa ra khỏi quán, Ly trở lại chỗ ngồi cũ, cúi mình xuống kiếm tìm, những giọt nước mắt rơi dài trên má, rớt xuống nền nhà. Phía trong quầy, anh chủ quán Mây nhìn Ly lặng lẽ, trước đó không lâu, cô gái cũng đã từ chối lời đề nghị hẹn hò của anh bạn cũ, bây giờ lại từ chối người yêu hiện tại. Có lẽ đã quá mỏi mệt để dừng chân rồi, cô gái ấy không đáng phải nhận nhiều hơn những tổn thương thêm nữa.
Chuỗi ngày quen Vũ là chuỗi ngày dài đầy cố gắng, cố gắng yêu và trao đi yêu thương cho trọn vẹn. Nhưng đến khi nhận ra không thể tiếp tục, Ly phải dừng lại trước khi quá muộn thôi. Rồi sẽ có người xứng đáng đến với Ly, anh chủ quán Mây tin là vậy, tin là vào mỗi sáng khi cô gái ấy đến góc bàn quen thuộc sẽ có một nâu đá chờ cô, sẽ có một người nói cười mua vui với cô, và người đó sẽ tìm cách tỏ tình thích hợp vào một ngày không nắng gắt và gió chan hòa, ngày mà vết thương trong lòng cô gái đã lành da. Câu cuối cùng chủ quán Mây nói với Ly là một câu hỏi ngỏ.
- Em tìm gì dưới chân bàn thế? Là nhẫn cưới hay là tình yêu?
Đưa tay đỡ lấy tay Ly, chủ quán Mây mỉm cười rất nhẹ. Khi đôi mắt long lanh nước ngước lên nhìn anh, trong thâm tâm anh đã vang lên một câu nói, ấp ủ từ rất lâu sau nhiều ngày không dám thổ lộ.
“Nếu là tình yêu, hãy để anh chỉ em đến nơi có hạnh phúc".

Hạnh phúc phía sau lưng

20:04 |

Bởi vì phải đương đầu với quá nhiều lựa chọn nên khủng hoảng, bởi vì sợ hãi và trốn tránh nên đã dần đánh mất niềm hạnh phúc ấy rồi.

Tuấn đang rơi vào một tình huống mà trước đây dù có nằm mơ cậu cũng chưa bao giờ nghĩ tới, một hoàn cảnh có thể tạm gọi là những khủng hoảng tuổi tiền 20, một hoàn cảnh bắt buộc cậu phải đưa ra những chọn lựa và giải quyết tất tần tật mọi chuyện khác nữa.

Những đứa trẻ ngang chừng tuổi lớn, đối mặt với chia ly và thay đổi, với lựa chọn và thử thách, liệu sẽ có cảm xúc gì? Sẽ co chân chạy trốn, sẽ phản ứng bằng cách chống đối tiêu cực, sẽ chọn cách đối đầu hay buông tay từ bỏ? Nhưng dẫu cho có xảy ra bất cứ chuyện gì, những đứa trẻ ấy rồi sẽ có ngày trưởng thành, và nghĩ về những chuyện quá khứ như một giai đoạn vẫy vùng trước khi chấp nhận…

Đó là những việc mà khi trưởng thành rồi, không ai dám làm lần nữa.

- Thế là ông định đi mà không nói gì với Linh?

- Ừ, định thế!

- Ông bị điên à? Có hiểu lầm gì thì phải nói ra thì mới biết đường giải quyết chứ!

- Nói chung ông không hiểu được vấn đề, ông có phải người trong cuộc đâu!

- Người trong cuộc không có nghĩa là được vô trách nhiệm!

- Chuyện của tôi tôi biết phải làm gì, ông đừng tham gia nhiều!

- Nói cho ông biết, ngày trước tôi không tranh giành với ông là vì biết Linh thích ông, bây giờ mới biết khi đấy tôi đúng là thằng ngu! Ông không xứng!

Huy sập cửa đi ra, bỏ lại Tuấn ngồi thẫn thờ trong phòng. Không phải vì khúc mắc hay hiểu lầm, càng không phải là bỗng dưng hết quan tâm đến nhau, chỉ là cậu không thể mở lời nói với Linh về chuyện mình sắp phải rời khỏi đây.

Với những người trẻ còn quá trẻ để chấp nhận những lần biệt ly quá sớm, khi câu nói tạm biệt còn vướng mãi trong cổ họng, khi không nỡ rời xa những người ở bên cạnh. Cảm giác bối rối đó, dường như bất cứ ai đã từng trải qua, sẽ hiểu.

***
 
Hạnh phúc phía sau lưng 1

Huy đặt vào tay Linh cốc trà xanh kem tươi, chăm chú nhìn mắt cô bạn sưng húp.

- Cậu với thằng Tuấn thế là thôi à?

- Thôi cái gì?

- Chia tay

- Ừ có lẽ thế!

- Còn thích nó không?

- Không!

- Nói dối!

Linh hớp một ngụm trà xanh, lớp bọt kem dính vào miệng man mát, một kiểu uể oải xâm chiếm cảm xúc, len lỏi và vùng vẫy trong một mớ hỗn độn. Rõ ràng là cô và Tuấn không thể tìm ra lối thoát cho chuyện của hai đứa, càng không thể nói một câu xí xóa là có thể đưa mọi chuyện trở về bình thường. Bởi vì chắc chắn chỉ một thời gian ngắn sau, bọn họ sẽ trở lại quãng thời gian khủng hoảng như trước đây và bây giờ vẫn thế.

Hàng trăm nghìn lần Linh tự hỏi, nếu mọi mâu thuẫn đều có nguyên nhân, vậy thì nguyên nhân giữa những cuộc cãi vã của cô và Tuấn là gì? Là bỗng dưng uể oải do mối quan hệ đi vào ngõ cụt bởi những mâu thuẫn xuất phát từ những điểm khác biệt, là bỗng dưng một ngày nào đó tỉnh dậy thấy phát mệt bởi những cuộc cãi vã, chiến tranh lạnh, hay là tất cả những thứ đó?

Bất giác, Huy đưa tay lên kéo cửa sổ, một quả bóng bay mắc kẹt trong đám tán cây bên kia đường, chiếc ruy – băng màu xanh bay nhè nhẹ trong gió.

Có thể là cả cậu, cả Linh, và cả Tuấn nữa, tâm trạng đều như quả bóng bay kia. Tuy có thể gặp gió là thoát khỏi giăng mắc mà bay lên trời, nhưng nhất thời vẫn mắc kẹt trong một mớ hỗn độn khó thoát ra.

- Linh, tháng sau Tuấn nó đi Canada!


Tuấn đeo máy ảnh, đi khắp phố phường tấp nập. Một bản nhạc Jazz văng vẳng vọng từ cửa sổ tầng hai một căn nhà kiến trúc Pháp sơn vàng cổ kính. Chiều tàn, hơi lạnh của gió mùa bắt đầu bớt cóng buốt, người ta đi lại vội vã hơn.

Những người trẻ, bởi vì phải tìm lý do để không bất chợt cảm thấy chơ vơ, lạc lõng. Khi chìm trong biển người rộng lớn mới nhận ra, có nhiều thứ quá mỏng manh để phải trân trọng, quá hữu hạn để mà khi bỏ lỡ rồi, khó có thể tìm lại.
 
Hạnh phúc phía sau lưng 2

Tuấn nhớ Linh từng nói. Bởi vì còn tình cảm, nên mới khó buông tay. Và chắc chắn còn tình cảm thì không thể gạt tay đối phương mà quay đầu ra đi.

Tuấn nhớ Linh từng nói. Cố ấy thích ghé vào quán café nằm sâu tít trong con ngõ nhỏ mà đường vào chỉ đủ một người lách qua. Quán café có một chiếc đàn violin cổ, quán café thích mở những bản nhạc Jazz ngai ngái êm đềm, nhưng có một chút hoang tàn, phong sương, kiểu của nó.

Một tuần nữa phải rời khỏi đây, liệu cậu còn mang những luyến tiếc gì? Hoặc không thì sau này mỗi khi nhớ lại, có tồn tại cảm giác hối hận hoặc xót xa hay không?

Chiều nhạt như một bản hòa tấu dở tệ, người đi qua lại như không chỉ chạm nhau, tiếng leng keng phát ra từ chiếc kéo lách cách của ông lão bán nộm bò khô vẫn đạp xe dọc các ngõ ngách quanh Hà Nội.

Mỗi lần gặp, Linh đều sà vào mua hai suất, rồi sẽ nhanh chóng ăn hết phần của mình mà quay sang tranh giành với cậu. Trời trở lạnh, cô ấy sẽ mở balo lấy ra chiếc khăn còn vương mùi hương man mát quàng vào cổ cậu, làu bàu rằng cậu ăn mặc phong phanh, và rồi ti tỉ chuyện khác nữa.

Đó là một cô gái khi thì nhiều chuyện, liến thoắng không thôi, khi thì lặng lẽ như một bà cô ưa hoài niệm. Tuấn đã thích một cô gái như thế, rất lâu rất lâu. Cũng đã từng “trẻ trâu” mà hứa hẹn rất nhiều, làm rất nhiều việc sến súa, ngoảnh đi ngoảnh lại, thời gian đã qua ấy chính là những thời khắc hạnh phúc nhất.

Bởi vì phải đương đầu với quá nhiều lựa chọn nên khủng hoảng, bởi vì sợ hãi và trốn tránh nên đã dần đánh mất niềm hạnh phúc ấy rồi.


Linh đợi Tuấn bên vỉa hè cạnh bến xe bus, cô ngồi xổm xuống, tay nắm sợi dây chuyền – món quà đầu tiên khi yêu nhau mà cậu tặng cho cô, tay buông thõng đến độ mặt dây chuyền sắp chạm vào đất.

- Có đúng là cậu sắp đi?

- Ừ!

- Để theo đuổi ước mơ à?

- Ừ!

- Chúng ta… hôm nay… như thế này là một kiểu chia tay đúng không?

- …

- Cũng tốt! Vậy sợi dây chuyền này, phải trả lại cho cậu.

Tuấn nắm chặt sợi dây chuyền, đầu nhọn của chiếc mặt dây đâm vào lòng bàn tay, chảy máu. Có cảm giác một điều gì đó quan trọng lắm bỗng chốc xa dần rồi hòa lẫn vào trong biển người trước mắt.

Khi chưa kịp yêu thương đủ, đã phải nói lời tạm biệt. Tuổi trẻ, giữa những ngã tư đường khác nhau, chọn cái này, bỏ cái kia, cho dù đi con đường nào cũng vẫn sẽ cảm thấy day dứt và hối hận. Nhưng, lẽ nào vì cuộc sống mà đành tâm vứt bỏ hạnh phúc? Lẽ nào tình còn ấm mà không giữ chặt được tay nhau?

Yêu thương luôn phải trả một cái giá quá đắt khi tranh đua với cuộc sống. Chúng ta luôn phải mạnh mẽ và lý trí, phải nỗ lực để đeo đuổi ước mơ. Còn cảm giác thì sao? Có cần quan tâm đến nó?
 
Hạnh phúc phía sau lưng 3

Một quả bóng bay có sợi ruy – băng màu xanh bay lảng vảng lên nền trời, rồi hòa lẫn cùng với bao la, vũ trụ. Có lẽ, cuộc đời luôn có nhiều sự lựa chọn, nhưng chúng ta có quyền chọn được hạnh phúc cho riêng mình. Cho dù có sai lầm, cho dù sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng không cảm thấy ân hận, bởi vì trong quãng thời gian tuổi trẻ, đã từng dũng cảm chọn lựa yêu thương.

Tuấn sực tỉnh, rồi chạy thật nhanh về hướng mà cô gái kia vừa đi khuất dạng.


Tuấn hoàn toàn không biết, trước khi gặp Tuấn, Linh đã gặp Huy. Cậu ấy đứng chờ Linh trước cổng ngôi biệt thự mà ngày nào Linh cũng đi qua đó, và ngắm nhìn rất lâu. Bởi vì đã thành thói quen, nên bất giác đã trở thành nơi có thể tìm thấy Linh mỗi khi cô “biến mất”.

- Linh, gặp Tuấn chưa?

- Đừng nhắc đến cậu ấy nữa! Tớ muốn cẩn thận suy nghĩ một chút…

- Có muốn nghe tớ kể chuyện này không?

Huy kể cho Linh câu chuyện về một chàng trai yêu đơn phương một cô gái, một ngày cậu ấy định nói ra tình cảm của mình thì phát hiện cô gái ấy đã yêu người khác. Chàng trai rất hối hận vì không chịu nói trước tình cảm của mình, chỉ có thể nhìn cô gái ấy hạnh phúc bên cạnh một người khác.

Linh dựa vào bức tường lạnh ngắt, mở to mắt nghe câu chuyện của Huy, cơ hồ như đang suy nghĩ về một điều gì đấy xa xăm lắm không thấy đáy.

- Chàng trai nghĩ, là do mình do dự nên đánh mất cơ hội, nhưng nguyên nhân lại không phải như thế!

- Thế nguyên nhân là vì sao?

- Bởi vì cô gái ấy vốn dĩ đã không yêu cậu ấy rồi, nói trước hay nói sau kết quả vẫn như vậy thôi!

- Ai bảo cậu thế? – Linh quay sang Huy, ánh mắt trong veo, dịu dàng – Chẳng phải cậu con trai ấy còn chưa kịp nói với cô gái tình cảm của mình hay sao? Đó mới là điều đáng hối hận.

- Hả?

- Kể cả có bị từ chối hay bất kể kết quả ra sao, nói ra rồi sẽ khiến người ta về sau không cảm thấy ân hận, vì ngay cả cho bản thân cơ hội cũng chưa từng thử. Nói thẳng ra là thất bại ngay từ ban đầu.

Linh lại hướng mặt lên phía tầng cao nhất của ngôi biệt thự, nơi có những giỏ hoa đủ loại, đủ màu sắc treo lơ lửng trên không trung như những cánh bướm xinh đẹp, như kết lại thành một dải cầu vồng rực rỡ trên cao, khiến người ta một khi đã chú ý sẽ muốn ngắm nhìn mãi không thôi.
 
Hạnh phúc phía sau lưng 4

- Huy, cậu biết ước mơ của Tuấn là gì không?

- …

- Lúc tớ dẫn cậu ấy tới đây, cậu ấy đã nói với tớ, ước mơ của cậu ấy là thiết kế được những ngôi nhà như thế này!

- Rồi sao?

- Tớ… đã không nghĩ tới ước mơ của cậu ấy, tớ luôn muốn cậu ấy ở lại đây và không đi đâu cả, thế nhưng có phải tớ quá ích kỷ rồi không?

- Không đâu, cậu ấy sẽ hiểu là cậu yêu cậu ấy!

- Nếu tớ cứ cố tình giữ cậu ấy lại, chắc chắn sẽ có một ngày cậu ấy sẽ oán hận tớ, ghét bỏ tớ, vì đã hại cậu ấy không thể theo đuổi ước mơ.

- Cậu đừng nghĩ tiêu cực… Tớ có chuyện này muốn nói với cậu nữa…

- Huy, tớ phải đi gặp Tuấn, tớ phải đi gặp cậu ấy ngay bây giờ!

- Linh!

Huy mỉm cười chua xót, vốn dĩ cậu đã định mở lời, vốn dĩ cậu đã định cho mình cơ hội để không phải là kẻ thất bại hoàn toàn trước bản thân mình, bất chấp việc thổ lộ này sẽ được coi là xen vào chuyện của người khác.

Cậu đã muốn mình ích kỷ một lần này thôi, muốn cô gái ấy biết tình cảm của cậu, và hiểu cậu đã có những tháng ngày đơn phương đau khổ như thế nào. Nhưng, đến cùng, cô ấy vẫn chạy đến với người cô ấy yêu, không cho cậu cơ hội để nói điều đã cất giữ trong lòng từ rất rất lâu.

Có lẽ, cậu đã mãi mãi không còn cơ hội, mãi mãi không…


Linh đi lang thang cả buổi chiều cho đến tối muộn mới trở về nhà, cuốn sách vốn định đưa cho Tuấn vẫn nằm yên trên tay. Cô đã từng nghĩ, chỉ cần cậu ấy cho cô câu trả lời, cô sẽ ôm chặt lấy cậu ấy nói mình sẽ đợi. Bất kể vài ba năm, bất kể sau này có ra sao, vẫn sẽ đợi. Nhưng không…

Nếu buông tay là một việc khó khăn như thế, nếu buông tay là một việc khiến người ta đau khổ đến thế, sự lựa chọn của Linh có phải là đúng đắn hay không?

Linh khựng chân. Bởi vì mải mê suy nghĩ cô không nhận ra, dưới ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống bóng người quen thuộc, cậu ấy ngồi trước bậc thềm cửa nhà cô, trên tay là sợi dây chuyền cô vừa dứt khoát đem trả khi nãy. Cậu ấy ngồi đấy, không có vẻ gì là sốt ruột, nhưng lại khiến người ta cảm thấy cậu đã đợi rất lâu rồi.

Nhìn thấy Linh, cậu ngồi bật dậy, không biết có phải do trời tối và đèn đường mờ ảo vọng lại không, mà Linh thấy ánh mắt cậu lấp lánh...

Dường như có ai đó đã nói: Tình yêu tuổi trẻ là thứ dễ đánh mất nhất, cũng là thứ khó từ bỏ nhất…