Đừng nhìn ĐỜI qua chiếc kính râm

20:20 |

Đừng nhìn sóng đời, đừng nhìn lòng người qua chiếc kính râm, đừng để sắc trầm trùng vây, đừng để bóng tối lấp đầy những đôi mắt vốn trong sáng và thơ ngây.

Người ta nói đừng chỉ nhìn đời, nhìn người bằng đôi mắt mà đôi khi nên nhìn bằng cả trái tim. Chính vì thế mỗi người không chỉ có riêng mình một đôi mắt trần – lí trí mà còn ẩn sâu bên trong một đôi mắt khác, đôi mắt của trái tim  - tâm hồn. Và tôi gọi là những đôi mắt.
 
Con người được sinh ra có những đôi mắt để nhìn và chỉ nhìn được mọi thứ phơi ngoài ánh sáng, trong tối thì ắt chẳng thấy chi. Nhưng đôi lúc sáng quá sẽ làm mắt không cảm được gì ngoài cái chói và nhói. Vì vậy chúng ta tự tạo cho đôi mắt trần những chiếc kính râm, đeo những chiếc kính râm và nhìn chiếc áo cuộc đời qua những chiếc kính râm ngày một nhiều hơn, hằng ngày hơn.
 
Con người tự giăng ngang mắt mình một màn bảo vệ nhưng lại là màu tối-đen chính vì thế không chỉ đường xá, nhà cửa, xe cộ bị tô một màu tối gần như đen mà con người đâu đó đã có phần đen theo tháng ngày qua những chiếc kính râm lại càng tối hơn.
 
Đừng nhìn ĐỜI qua chiếc kính râm 1

Thiên bẩm con người chẳng ai muốn nhìn cuộc đời mình, cuộc đời người chìm trong màn đen như những người khiếm thị kém may mắn vậy thì tại sao những đôi mắt sáng (đôi mắt lí trí cũng như tâm hồn) của chúng ta thường chỉ nhìn thấy các tình huống đen trước tiên trong mọi hoàn cảnh và bị nó chèo kéo đến lầm đường lạc hướng dẫu trên những đôi mắt lúc ấy chẳng vướng bận chiếc kính râm nào. 
 
Đó phải chăng là phản ứng phụ của việc đeo kính râm hằng ngày ?
 
Chắc chắn câu trả lời sẽ là “Không” vì những chiếc kính râm vô chi vô giác dẫu mang màu trầm ngâm nhưng giúp mắt chúng ta tránh nắng, gió bụi ngoài trời còn sóng gió cuộc đời thì không thể tránh bằng kính râm mà khi đó, đôi mắt trần, đôi mắt của trái tim càng phải được nhìn trực diện, lướt qua chói và nhói để phân biệt rõ sáng-tối, đúng-sai. 
 
Đừng nhìn sóng đời, đừng nhìn lòng người qua chiếc kính râm, đừng để sắc trầm trùng vây, đừng để bóng tối lấp đầy những đôi mắt vốn trong sáng và thơ ngây. Vì khi sắc râm ôm trọn đôi mắt của lí trí, tâm hồn, nó sẽ phủ mờ những gì chúng ta cần thấy và nên thấy, sẽ chỉ đường dẫn lối ta sa lầy vào bóng tối. 
 
Hãy để những chiếc kính râm được sống đúng với chức năng vốn có của nó: bảo vệ đôi mắt trần khi nhìn chiếc áo cuộc đời từ rất gần cũng như rất xa. Đừng để sắc trầm của những chiếc kính râm âm thầm che dần ánh sáng của lí trí và nắng ấm của trái tim.

Nhủ với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm!

20:20 |

Đến một lúc nào đó, khi lòng không quyết đoán, tim không quyết yêu, tay không quyết giữ, thì họ cũng vì lẽ đó mà rời xa ta, lỗi lầm đâu chỉ là do họ, mà là do ta đấy chứ?

Có những mối quan hệ vì một lý do nào đó mà rơi vào đổ vỡ. Một thời gian sau một người chủ động mong muốn được quay lại. Lúc bấy giờ, cái mà họ muốn là tình yêu, là người yêu hay là một mối quan hệ mới xây nên từ nền móng đổ vỡ ban đầu?

Thiết nghĩ, con người ta ở trên đời không ai là hoàn hảo, lại càng không có cách để yêu hoàn hảo một ai đó khác. Chính vì vậy nên người ta mới mong muốn được nương tựa lẫn nhau, được dựa dẫm vào nhau, nắm tay nhau, yêu thương nhau. Là để khi sai có người sẵn sàng mắng mỏ chỉ ra lỗi sai đó, khi yếu đuối có người bảo vệ, khi đơn côi có người để nhớ mong… Nhưng rồi chúng ta làm gì khi rơi vào một mối quan hệ yêu đương đúng nghĩa?

Chúng ta có quan tâm nhau thật lòng hay chỉ hời hợt cho qua ngày qua tháng?

Chúng ta có đồng điệu sẻ chia cùng nhau hay chỉ như những người bình thường khác tồn tại nhàn nhạt trong cuộc sống của người yêu?

Chúng ta có đủ chân thành và vị tha để bao dung cho lỗi lầm của họ?

Đến một lúc nào đó, khi lòng không quyết đoán, tim không quyết yêu, tay không quyết giữ, thì họ cũng vì lẽ đó mà rời xa ta, lỗi lầm đâu chỉ là do họ, mà là do ta đấy chứ?
 
Nhủ với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm! 1
Nếu đã không thể cùng nhau yêu thương thì nên buông tay nhau để giải thoát. Việc níu kéo giống như đang cố làm dài thêm những đoạn đường đau đáu nhớ thương.

Nếu đã không thể xây dựng lòng tin trong nhau thì một lần quay lại cũng không khiến người ta trở nên tin tưởng nhau nhiều hơn, thay vào đó, còn là nỗi lo sợ mất mát lớn hơn.

Nếu không thể dành trọn vẹn tình yêu cho một người thì cũng đừng nên quay lại để nắm tay người ấy thêm một lần nào nữa, bởi tổn thương trong họ cũng chỉ tồn tại một lần, dành cho một người vừa bước ra khỏi cuộc đời họ mà thôi.

Vốn dĩ cuộc tình dài và sâu là cuộc tình buồn, khi con người ta luôn bị đánh lừa bởi muôn vàn ảo ảnh. Sẽ có những lúc ảo ảnh làm mờ đi tình yêu trong nhau, che lấp lý trí về nhau, khỏa lấp cả những nhớ thương bằng vô tâm hờ hững. Vậy thì tại sao không tự nhủ với nhau rằng, chỉ cần nắm chặt tay nhau hơn một chút, mắt dõi về nhau lâu hơn một chút, hôn một nụ hôn nồng nàn hơn một chút, dành cho nhau một tình yêu bền lâu hơn một chút… thì sẽ không có lúc để vụt mất tay nhau, hoặc là, sẽ không phải hối tiếc vì đã chọn rời xa nhau.

Vậy nên…

Hãy yêu một người theo cách của mình và hãy giữ một người bằng cả trái tim.

Hãy học cách yêu thương nhau tròn vẹn và hãy thẳng thắn với nhau rằng: Có không giữ, mất đừng tìm!

Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá

20:19 |

Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu?

Hà Nội lạnh. Phố thưa người. Dòng đời thôi ồn ã. Căn gác nhỏ lặng im, nằm nghe những cơn gió mùa đông buốt lạnh. Điệu nhạc buồn đâu đó. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông.
 
“Làm sao về được mùa đông
 
Dòng sông đôi bờ cát trắng
 
Làm sao về được mùa đông
 
Để nghe chuông chiều xa vắng
 
Mùa đông về. Người ta thu mình lại. Người ta sống với kí ức. Người ta gặm nhấm nỗi buồn.
 
Mùa đông về. Người ta thở dài. Người ta nhìn ra cửa sổ. Người ta nhớ, người ta mơ, người ta lạnh…
 
Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương.
 
Mùa đông về. Có vết thương nào rỉ máu, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương?
 
Mùa đông lạnh. Hay anh quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu. Những kí ức, những ngọt ngào, những yêu thương tưởng như đã là quá khứ. Phải chăng khi đến đoạn cuối của vòng xoay đất trời, nỗi đau đó lại sống lại với mùa đông? Mọi thứ tưởng như đã bị thời gian xóa nhòa bỗng chốc lại trở lại ngỡ như ngày hôm qua.
 
Mùa đông về, trái tim ai đã thôi lạnh giá 1

Ngày hôm qua, có vòng tay ai ôm thật chặt. Ngày hôm qua, có ấm áp, có ngọt ngào, có yêu thương. Ngày hôm qua, có những góc phố, có môi em hồng, có chiếc hôn vụng dại. Ngày hôm qua, mình chung đôi, hai trái tim yêu thương thổn thức. Ngày hôm qua, có anh, có em, có tất cả. Ngày hôm qua, còn có chia li và thù hận …
 
Em à! Ngày hôm qua chẳng thể trở lại. Dòng đời vẫn cứ trôi, anh tham lam hay là anh ngốc nghếch, anh nhủ lòng mình muốn sống lại một ngày đôi lứa, sống lại những tin yêu. Anh sẽ quên đi những xót xa, anh sẽ bỏ qua tất cả, anh muốn lại là anh của hôm qua. Dại khờ yêu, dại khờ nhớ, dại khờ mong. Em cũng lại là em độ trước. Trong sáng, dịu dàng, tinh khôi. Và anh lại yêu em như độ trước. Một vòng quay của đất và em lại bên anh như vốn dĩ. 
 
Những ảo ảnh ngọt ngào vội tan biến theo cơn gió đông heo hắt. Ngõ nhỏ lặng im. Chút lá vàng thôi rụng. Vạt nắng cuối chiều cũng bỏ anh đi. Anh lại trở về với chút buồn chưa vơi, trở về với thực tại, với trống vắng, với nỗi nhớ mùa đông…

Hạnh phúc ở đâu?

20:14 |

Vào một buổi sáng đẹp trời, chú cún con chạy đến bên mẹ và hỏi: 

- Mẹ ơi, hạnh phúc ở đâu?

Mẹ cún con mỉm cười đáp: 

- Hạnh phúc nàm ở chiếc đuôi xinh xắn của con đó!

Cún con thích lắm, ngày nào chú cũng ngắm nghía chiếc đuôi của mình, vừa nhảy vừa vẫy vãy chiếc đuôi! Nhưng rồi bỗng một hôm, chú cún con buồn bã chạy đến bên mẹ: 

- Mẹ ơi, tại sao con chẳng bao giờ nắm giữ được hạnh phúc vậy?

Mẹ khẽ vuốt ve cún con và đáp: 

- Chỉ cần con tự tin bước về phía trước, hạnh phúc sẽ tự đi theo con thôi!!!

Những điều giản dị của hạnh phúc

20:13 |

Hạnh phúc không phải là phải có nhiều bạn, chỉ cần có một người bạn có thể hiểu mình, và mình cũng hiểu họ để chia sẻ, có thể nói ra với nhau tất cả mà không hề tính toán.

Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình chứ không phải núp dưới một tấm mặt nạ nào. Có thể khóc khi buồn - buồn thật sự và có thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.
 
Hạnh phúc là mỗi buổi sáng thức dậy là một ngày mới với những dự định mới, không vương vấn chuyện hôm qua và cũng chẳng phải lo nghĩ chuyện ngày mai! Hãy sống tốt ngày hôm nay bạn nhé!
 
Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và điều đó sẽ lại càng tuyệt vời hơn khi chính mình là người mang đến điều đó cho họ.
 
Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan! Hãy vui lên vì hạnh phúc đang nằm trong tầm tay của mỗi người và quan trọng là bạn có nắm giữ được nó hay không?

Những điều giản dị của hạnh phúc 1
 
Hạnh phúc là những khi buồn nhất, tuyệt vọng nhất rồi bất chợt nhận ra cuộc đời này thật đáng sống, thật đáng để chúng ta lạc quan.
 
Hạnh phúc là những khi phóng xe đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.
 
Hạnh phúc là những lúc tụ họp ăn uống với bạn bè, nói bất cứ thứ gì cũng không ngại!
 
Hạnh phúc là những khi tự cho phép mình được say một chút, được lâng lâng một chút?!
 
Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để nhớ và để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.
 
Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.
 
Hạnh phúc là khi phát hiện ra rằng có người đang nhớ tới mình, đang nghĩ về mình, dù chỉ một chút mà thôi...

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến vậy...

20:12 |

Hạnh phúc thực ra vẫn chỉ là một điều gì đó mơ hồ tựa như cảm giác, không thể chạm vào, cũng không thể nhìn thấy hay nghe được âm thanh của nó.

Em đã từng suy nghĩ, hạnh phúc cũng giống như cơ hội, cái này qua đi, cái khác sẽ lại tới, em không cần phải đuổi bắt hay tìm kiếm, cũng không cần khổ sở ao ước nó hàng ngày. Cái gì qua cứ để nó qua, không cần níu giữ cũng chẳng nên nắm chặt.

Thế nhưng, hạnh phúc hóa ra khó tìm đến vậy. Khi yêu thương qua đi một lần, tuyệt nhiên khó trở lại lần nữa, em đuổi theo tương lai để kiếm tìm những thứ chưa đến mà quên đi rằng hiện tại mới là thứ cần trân trọng nhất.

Sai lầm luôn khiến người ta phải chịu tổn thương, cho dù có hối hận và muốn quay lại, thì cũng không còn kịp nữa. Nhiều lúc nhìn thời gian trôi như nước, bất giác thấy cuộc sống này quá đỗi khốc liệt. Bởi khi chưa kịp nhận ra cái gì là quan trọng để nâng niu, vậy mà trong chốc lát mọi thứ đã dần dần tuột khỏi tay mất rồi.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, chẳng thà em cứ yêu, cứ thoải mái bày tỏ hoặc theo đuổi, chứ không phải lấn cấn suy nghĩ hay đắn đo cân nhắc để rồi bỏ lỡ mất khoảng thời gian đáng lẽ là hạnh phúc hiếm hoi.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, em đã không tỏ ra bất cần hay buông tay vứt bỏ điều gì quá dễ dàng, cũng sẽ không làm tổn thương người em yêu, càng không khiến anh ấy cảm thấy quá mệt mỏi khi ở bên cạnh em.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến vậy... 1

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, em đã không vô tâm, không vội vàng đeo đuổi những thứ ở tít mãi phía xa mà không ngoái lại xem xung quanh có ai đang chờ đợi mình.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm như vậy, thay vì cứ chờ đợi một cách ngoan cố người ấy nói lời yêu, em sẽ nói ra tình cảm của mình.

Nhưng bởi vì đã muộn để níu kéo hay nói về những giả thiết không thể thành hiện thực. Ở đời vốn làm gì có chuyện “nếu như”, càng không có chuyện quay ngược thời gian để sửa sai lỗi lầm.

Làm gì có hạnh phúc nào đứng yên một chỗ để chờ khi chúng ta mệt mỏi mới cần đến, cũng làm gì có người nào mãi đợi một chỗ chờ chúng ta trở về? Mọi thứ quý giá mặc dù đôi khi rất giản đơn, nhưng bởi vì đã từng không trân trọng, nên lúc nhận ra được thì đã trót đánh mất cơ hội có nó mất rồi!

Những sai lầm khiến chúng ta nhận ra, giữa cuộc đời dài rộng, chỉ một cái chớp mắt buông tay cũng có thể là sự vĩnh biệt hoàn toàn, chỉ một lần không cố gắng mà đã từ bỏ, chính là từ chối hoàn toàn cơ hội để cảm nhận được hạnh phúc.

Nếu biết hạnh phúc khó tìm đến thế thì tại sao không giữ nhau thật chặt? Tại sao không yêu thương nhiều hơn? Tại sao không dẹp bỏ một chút tự cao để khiến người mình yêu cảm thấy được trân trọng, để hiện tại đừng chóng trôi qua.

Hạnh phúc thực ra vẫn chỉ là một điều gì đó mơ hồ tựa như cảm giác, không thể chạm vào, cũng không thể nhìn thấy hay nghe được âm thanh của nó. Nhưng không phải ai cũng đều muốn theo đuổi hạnh phúc và đều muốn mình được hạnh phúc đó sao?

Đừng chờ đợi để rồi bỏ lỡ, bởi vì những thứ đã qua đi rồi, có tiếc hận cũng chẳng thể lấy lại được…

Tạm biệt anh!

20:10 |


CEO Kim, người đến với cô trong cái ngày định mệnh ấy. Cô không nhớ chính xác đó là ngày tháng năm nào, chỉ nhớ cái cảm giác khi lần đầu anh chạm vào vai con bé mười tám tuổi...

- Nếu em không quay lại, anh sẽ không bao giờ yêu em thêm một lần nữa
 
Chiếc xe bus tới. Cô gái nhắm mắt, nụ cười trên môi tắt lịm. Đồng hồ chỉ đúng 5h. Trái tim chàng trai như tan vỡ.
 
-Tạm biệt anh, CEO Kim.
 
***
Một tiếng trước đó.
 
Buổi họp bỏ phiếu chọn chủ tịch hội đồng quản trị đã diễn ra thành công tốt đẹp với chiến thắng thuộc về CEO Kim.
 
Nửa bên dưới vỗ tay rầm rộ, giám đốc điều hành ngồi phịch xuống, vẻ mặt nhăn nhúm đến khổ sở. Ông lấy tay xoa ngực, ho vài tiếng ra máu. Người trợ lý vội vàng lấy khăn lau và vỗ nhẹ vào lưng. Trong cơn đỉnh điểm của xúc động, giám đốc điều hành giơ bàn tay máu me lên trời, ông la lớn:
 
- Công ty của tôi, tập đoàn của tôi. Thế là tất cả... đã hết rồi
 
Đó là tất cả những gì cô có thể nhớ về bố mình trong buổi họp định mệnh ấy.
 
Tạm biệt anh! 1
 
Sau đó ông đã lao mình xuống cửa sổ tòa nhà mình đang đứng, bất chấp sự ngạc nhiên đến thẫn thờ của toàn bộ thành viên còn lại. Đúng ra, công ty này đã thuộc về ông. Đúng hơn, ông đã từng giữ vị trí chủ tịch hội đồng quản trị kiêm giám đốc điều hành. Nhưng buổi họp đột ngột hôm ấy, không kịp chuẩn bị trước, đã hất văng ông cùng bạn bè thân cận khỏi chiếc ghế sáng giá. Và làm điều đó không ai khác, chính là CEO Kim.
 
CEO Kim - Một chàng trai trẻ tuổi lịch lãm. Chàng trai khiến trái tim biết bao cô gái trong công ty thổn thức vì nhớ nhung. Chàng trai không chỉ galant, có phong cách, mà còn đối xử rất dịu dàng với phái nữ. Nhưng trong tất cả những người anh quen và tất cả những cô gái vẫn theo chân anh mỗi ngày, anh yêu ai, ai mới là người tình thực sự của anh, không ai hay biết. Anh đến từ đâu, đến Khang Duy này làm gì? Đó vẫn là 1 câu hỏi mở. Chỉ biết rằng, anh mới từ nước ngoài chuyển về. Công ty có điều tra lai lịch nhân viên, nhưng CEO Kim là trường hợp ngoại lệ. Anh được đích thân giám đốc kinh doanh nâng đỡ, vả lại xét về học thức, trình độ, cũng không có vấn đề gì. Vì vậy, ngoài những thứ viết sơ sài trong CV thì không ai biết gì về thân thế thật sự của anh cả.
 
CEO Kim, người đến với cô trong cái ngày định mệnh ấy. Cô không nhớ chính xác đó là ngày tháng năm nào, chỉ nhớ cái cảm giác khi lần đầu anh chạm vào vai con bé mười tám tuổi. Ánh mắt anh rất trong, rất đẹp, và giọng nói anh nhẹ nhàng thanh tao. Anh có vóc dáng mà nếu bất cứ đứa bạn nào của cô, kể cả trong lớp hay trong trường, nhìn thấy, nó hẳn phải ôm đầu mà rú lên: Bọn mày ơi, trai đẹp, trai đẹp...
 
Và cô biết, cô bị trúng tiếng sét ái tình với CEO Kim trong buổi chiều hôm ấy. 
 
Anh vỗ nhẹ lên vai cô - con bé mười tám vẫn mải mê bắt chuồn chuồn trong vườn tại khuôn viên trong công ty, ngay sau giờ học. Và trong ánh mắt đầu tiên, anh đã nói: Này cô bé, em có ánh mắt và đôi môi rất đẹp.
 
Cô thẫn thờ nhìn anh, mái tóc anh ánh lên trong gió, như các chàng trai trong truyện, trong phim mà cô đã xem. Có khi, các chàng trai ấy còn không đẹp bằng. Đem ví nó với anh, bởi đó là những hình ảnh đẹp nhất mà cô biết. Lúc bấy giờ, cô chỉ tưởng tượng anh là những gì đẹp nhất đến với linh hồn cô, chạm nhẹ vào vai cô và nói rằng: Cô bé, em có ánh mắt và đôi môi rất đẹp.
 
Đêm hôm đó, cô đã mơ thấy anh chạm vào môi cô và đặt lên đó một nụ hôn cháy bỏng.
 
CEO Kim, chàng trai không chỉ đẹp trai mà còn rất giỏi trong công việc. Nghe mọi người trong công ty nói anh đã tốt nghiệp loại ưu đại học sáng giá ở nước ngoài. Thông tin, dĩ nhiên, do giám đốc kinh doanh tung ra, vì ông là người nâng đỡ anh trong tất cả mọi việc. Giám đốc kinh doanh là người rất thủ đoạn. Có thông tin nói rằng, ông muốn chiếm chiếc ghế chủ tịch của bố cô, và thường ngày cô cũng không ưa con người này. Cô chỉ không hiểu, con người giảo hoạt như thế, tại sao có thể nâng đỡ cho anh, tại sao anh có thể chơi cùng. Anh có việc cần nhờ, có thể đến với bố cô. Con người giỏi giang như anh, lại có chí tiến thủ, không sớm thì muộn cũng đạt đến chức vụ rất cao. Chơi với những người như giám đốc kinh doanh chỉ làm giảm thêm phong thái của những người như anh, và người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ anh không "sạch sẽ".
 
Không biết là cô ngây thơ, cô dại khờ, hay chính tình yêu quá mãnh liệt của cô với anh đã làm mờ mắt...
 
Ngay ngày đầu tiên, cô đã đến bên phòng làm việc của bố và nói rằng: Đó sẽ là vị hôn phu của con.
 
Bố cô nhíu mày: Đó là CEO Kim, con người không phải tầm thường.
 
Cô phụng phịu: Mặc kệ tầm thường hay không tầm thường, người con muốn lấy là anh ấy.
 
Bố cô vỗ về con gái: Con yêu, con không biết tất cả mọi chuyện trong công ty này. Chốn thương trường, tuyệt không phải là nơi để bắt đầu một tình yêu hay một lựa chọn. Vả lại, con vẫn chưa đến tuổi kết hôn.
 
Cô lay vai bố: Con mặc kệ, dù đủ tuổi hay chưa đủ. Đến năm 20 tuổi, con sẽ lấy anh ấy.
 
Những dòng hồi tưởng ùa về bóp nghẹt trái tim cô, làm thân thể cô bị lay mạnh.
 
***
 
- Hanah Diên, anh sẽ suốt đời chăm sóc cho em.
 
- Anh đừng gọi tên em như thế, gọi Diên Vĩ là được rồi. Diên Vĩ là loài hoa của tình yêu. Em thích một cái tên về tình yêu
 
- Bố em đúng là rất biết cách lựa chọn.
 
- Anh biết không, bố em đặt cho em tên này để tưởng nhớ tới người mẹ đã mất của em. Mẹ là người phụ nữ rất đẹp và mẹ thích hoa Diên Vĩ.
 
Anh hơi nhíu mày, nhăn mặt, nhưng chỉ trong chốc lát, phong thái lại trở về như thường. Anh cười:
 
- Thế thì em cũng giống mẹ em, em cũng đẹp và đáng yêu như hoa Diên Vĩ. Anh đúng là rất may mắn khi có được em, chỉ tiếc là không thể trân trọng...
 
Cô ngạc nhiên: Không thể trân trọng cái gì, chẳng phải chúng ta sẽ làm đám cưới sao?
 
Anh nhìn cô, hỏi lửng: Đám cưới?
 
- Phải, em sẽ xin bố được làm đám cưới với anh. Chỉ cần anh gật đầu, tất cả mọi thứ, kể cả em nữa, sẽ là của anh, từ giờ phút này.
 
Anh quát lớn:
 
- Hanah Diên, Diên Vĩ, em đừng quá lố lên như thế. Chuyện cưới xin không phải trò để nghịch dại.
 
Cô tròn mắt:
 
- Anh không thích? Hay là anh không yêu em?
 
Anh xua tay:
 
- Không phải, chỉ là anh không muốn mọi thứ đến quá sớm như thế. Chúng ta vẫn cần thời gian, em còn quá nhỏ.
 
- Mặc kệ, em chỉ cần biết em đã yêu anh rồi. Em có thể nhờ cậy bố can thiệp để tổ chức đám cưới với anh, chỉ cần anh đồng tình ủng hộ.
 
Anh thở dài, ánh mắt có cái gì đó lấp lánh. Mắt anh sâu thăm thẳm, tưởng như có thể lao xuống đó được.
 
- Hanah Diên, suốt đời này, anh nợ một mình em.
 
***
- Hanah Diên, cô sẽ chết vào lúc 5h.
 
Bà thầy bói nhìn thẳng vào mắt cô và nói. Cô tròn mắt, trán nhăn lại, không tin vào chính mình. Những gì thầy bói nói, tuyệt không phải là thật. Nhưng đây là thầy bói giỏi nhất, đã dự đoán hầu hết mọi sự việc sẽ xảy ra của bố cô. Những gì bà ấy nói, hẳn phải có căn cứ nào đó. Nhưng tại sao cô lại phải chết? Tại sao là 5h?
- Cô chết trước cửa công ty, do ô tô đâm phải. Theo sau cô là 1 chàng trai, đó là người sẽ nợ cô suốt đời suốt kiếp
 
Đó có phải là anh không? CEO Kim?
 
***
- Đám cưới sẽ diễn ra vào ngày 5/5 âm lịch, tết Đoan Ngọ.
 
- Đó chẳng phải là ngày giết sâu bọ hay sao? Tại sao vào ngày ấy? Sao lại giết sâu bọ?
 
Bà thầy bói nói bằng giọng cố trấn tĩnh:
 
- Tôi đã xem ngày cho cô, và chỉ có thể là ngày ấy. Qua rồi sẽ không còn dịp nào khác.
 
- Thế còn 6/5, 7/5 thì sao? Qua rồi, chúng tôi vẫn có thể làm lại. Hà cớ gì phải đặt lễ cưới vào 1 ngày xui xẻo thế?
 
Bà thầy bói thở dài:
 
- Cô nghĩ thế nào thì tùy. Tôi đã báo ngày giờ cho bố cô. Đồng ý hay không, tùy ông ấy lựa chọn.
 
***
 
- Mọi việc phải tiến hành ngay vào ngày 5/5!

CEO Kim ngạc nhiên đến lắp bắp: 
 
- Đó là ngày kết hôn của tôi. Giám đốc Kiên, ông không thể để ngày khác được sao? Tại sao lễ kết hôn của cháu mình mà ông cũng đang tâm phá hoại?
 
- Vấn đề không phải kết hôn hay không, mà là thời cơ sắp đến. Số cổ phiếu chúng ta có được sắp vượt lên chủ tịch hội đồng quản trị. 5/5, khi anh cưới Hanah Diên, số cổ phiếu dành cho con rể chủ tịch là 15% sẽ được chuyển đến (con rể chủ tịch được hưởng 15% cổ phiếu). Chúng ta phải chớp ngay thời cơ trước khi lão già ấy biết số cổ phiếu của bạn bè ông ta đã bị vơ vét đến chóng mặt.
 
- Dù sao cũng phải để qua 5/5. Ông không định để cháu họ mình phản bội cô dâu ngay chính ngày cưới chứ?

Mặt giám đốc Kiên sắc lạnh:
 
- CEO Kim, anh quên mối thù của bố anh hay sao? Chính chủ tịch đã cướp đi người con gái bố con anh yêu quý nhất, để bố anh đau khổ rồi lâm nạn. Người con gái ấy chính là mẹ của Hanah Diên. Người anh phải trả thù còn có cả Hanah Diên - Tống Trần Diên Vĩ.
 
Tạm biệt anh! 2
 
Trái tim CEO Kim như rung lên, 1 lát, anh thở dài:
 
- Ông phải để tôi chuẩn bị tinh thần. Tôi chưa thực sự quyết định...
 
- Ta biết cháu đã yêu con bé ấy. Nhưng tình yêu là tình yêu, thù hận là thù hận. Những gì phải trả, tuyệt đối không thể bỏ qua.

***
Ngày 4/5
 
- Anh phải nói chuyện với em, Hanah Diên.
 
- Đã bảo anh đừng gọi em như thế cơ mà. Chúng ta sắp lấy nhau rồi, anh có thể gọi em là Diên Vĩ, hay thân mật hơn, bà xã yêu quý chẳng hạn.
 
Anh gượng cười:
 
- Bà xã yêu quý, chúng ta có thể cưới sớm hơn, hoặc ngừng ngày cưới đến 6/5 được không?
 
- Sớm hơn cái gì? Hôm nay đã là 4/5 rồi. Nếu kết hôn chỉ có thể ngay hôm nay. Mà 6/5 thì thầy bói bảo không được.
 
- Ừ, thì hôm nay, ngay giờ phút này. Em có thể lấy anh không? Tống Trần Diên Vĩ?
 
Cô gỡ bàn tay anh ra: 
 
- Em dĩ nhiên muốn lấy anh, nhưng em muốn trước mặt đông đủ họ hàng. Thế này, cứ như đám cưới chui. Chúng ta đâu phải người bình dân, không thể tiến hành 1 đám cưới như thế. Rồi còn báo chí, họ sẽ viết những gì?
 
Anh thả tay khỏi người cô:
 
- Dù sao, anh vẫn rất yêu em, Hanah Diên.
 
***
2 tiếng trước đó.
 
Buổi họp chủ tịch hội đồng quản trị sắp bắt đầu.
 
Chiếc ghế giám đốc điều hành bị lay mạnh. Ông bật dậy nói lớn:
 
- Họp chủ tịch hội đồng quản trị? Ai họp? Họp với ai? Tại sao tôi không biết gì? Tại sao không có ý kiến của tôi, mọi người đã tự quyết định?
 
- Xin lỗi giám đốc, đây là ý của giám đốc kinh doanh và CEO Kim.
 
- CEO Kim? Không phải đang ở chỗ lễ cưới hay sao? Tại sao tới đây? Còn Diên Vĩ đâu? Con bé đã đi đâu?
 
- Cô Diên đang trên đường tới. Mời giám đốc tới phòng họp.
 
Tạm biệt anh! 3
 
- Chúng tôi xin tuyên bố, người đảm nhận vị trí chủ tịch hội đồng quản trị là CEO Kim.
 
Giám đốc điều hành ngã quỵ xuống. Ông cố gắng chống tay lên bàn, nói những lời cuối cùng:
 
- Kim, tôi đã nâng đỡ cho anh, đã tin tưởng anh, giao cho anh chức CEO thứ 2 của công ty này, giao cả con gái cho anh. Tại sao?
 
- Ông không nhớ mọi chuyện 20 năm về trước hay sao? Người con gái bố con tôi yêu quý nhất, thứ cuối cùng chúng tôi có bên cạnh, ông đang tâm chiếm đoạt đi. Sau đó, bố tôi đã chết và đau khổ và thù hận. Người con gái ấy chính là người vợ quá cố của ông. Cháu bé 8 tuổi ông nhìn thấy lúc ấy chính là tôi, Đặng Vĩnh Kim.
 
- Thì ra, anh là con trai Đặng Vĩnh Lợi?
 
- Phải, ngày ấy, nếu không có ông, bố tôi đã không đau khổ đến quằn quại để rồi chịu cái chết thảm khốc như thế. Bố tôi bị tai nạn tàu đâm, ông biết không? Vụ tai nạn thảm thương ở ga tàu Tân Đại Phát. Báo chí đưa tin rầm rộ, ông có biết không? Cháu bé được người ta nhận nuôi lúc ấy cũng được đăng trên báo, ông có biết không?
 
- Vậy là anh đến đây để trả thù rửa hận?
 
- Tôi đến đây để cho ông biết, nợ máu phải trả bằng máu. Ông phải nhận những gì đáng phải nhận.
 
- CEO Kim!
 
Anh quay lại. Cô đang đứng đó, trong bộ váy cưới trắng muốt, nước mắt lưng tròng. Cô ôm ngực, người gập xuống, nước mắt lã chã. Cô chỉ thẳng mặt anh, lời nói nghẹn lại:
 
- Anh lợi dụng tôi... lợi dụng tình yêu của tôi, để... trả... hận
 
- Diên Vĩ!
 
- Đừng gọi tôi bằng cái tên ấy. Anh... không... đáng!
 
- Diên Vĩ.
 
- Thì ra tất cả những gì người ta nói đều đúng. Chỉ là tôi quá yêu anh, tôi mờ mắt vì anh, nên mới không nhận ra ý đồ này. Kết cục, chính tôi phải nhận. CEO Kim, anh quá tàn nhẫn.
 
- Chủ tịch!
 
Có tiếng hét lớn. Người đàn ông già nua lao ra khỏi bệ cửa sổ, tiếng rơi đánh phịch. Cô lao ra khỏi tòa nhà. Chàng trai trẻ chạy theo, đến bên con đường thẳng tắp. Chiếc xe bus trờ tới, cô cười trong nước mắt:
 
- Hôm nay là ngày 5/5, ngày Khuất Nguyên dìm mình xuống sông Mịch La tự vẫn. Hôm nay là ngày cưới của chúng ta, ngày cô dâu bỏ mạng. Kim, tất cả những gì anh làm chỉ để nhận những thứ của ngày hôm nay thôi sao? Chẳng lẽ kết cục chết chóc mới là thứ anh muốn?
 
- Nếu em không quay lại, anh sẽ không bao giờ yêu em thêm một lần nữa

Cô cười trong cay đắng:
 
- Yêu, anh biết thế nào là yêu? Ngay từ đầu trong lòng anh chỉ có dối trá và thù hận. Những gì anh phải nhận sẽ đau đớn hơn những gì anh có.
 
Chiếc xe bus tới, cô nhắm mắt, trên môi tắt nụ cười. Đồng hồ chỉ đúng 5h, trái tim anh vỡ vụn:
 
- Tạm biệt anh, CEO Kim.